Wednesday, 9 December 2015



RICHMOND VILLAGE và ký ức tuổi thơ

Một buổi sáng trời trong mặc dù vẫn se se lạnh. Ăn nhanh hai lát sandwich và cầm theo ly cà phê tôi đi dọc đường Macquarie St để đón xe bus đi Richmond village. Trước khi qua Tasmania đã nghe nhiều người nhắc đến cái làng nhỏ mà dễ thương này. Ai cũng nói nhất định phải đến đó nếu không khi về lại hối hận. Gì chứ đã ở gần sát bên thì cũng ghé qua cho biết, để phải hối hận thì ai nào muốn nhất là bỏ qua những chỗ đẹp.

Một nơi đẹp “hiền”, nét làng quê vẫn trong từng ngỏ ngách. Mặc dù cách trung tâm Hobart chỉ 25 phút đi bus nhưng quang cảnh khác dần khi gần đến nơi. Bạn có bao giờ đến một nơi mà mình cảm thấy như đi ngược về thời tuổi thơ không? Con đường làng, cây cầu bắc ngang con sông nhỏ, những chú vịt bơi lội hay rỉa lông bên mép nước. Tôi đã có cảm giác này trên đường đi và khi bước trên những con đường nhỏ trong làng. Cảnh vật hai bên đường dĩ nhiên không có gì giống như Việt Nam nhưng đã gợi lại trong tôi những ký ức ngày còn nhỏ. Và nhất là khi uống ly nước lạnh xin ở tiệm bánh mì duy nhất trong làng làm tôi nhớ hồi nhỏ mỗi lần đi đâu về liền chạy nhanh ra lu nước mưa, uống liền cả gáo đầy mới đã cơn khát. Cái mát lạnh đọng lại cổ họng y chang nhau. Có lẽ một phần cũng vì nước uống ở Tasmania nổi tiếng mát và ngọt hơn nước ở các tiểu bang khác. Đúng là ngọt, không thể đánh được mùi nằng nặng như Melbourne. Vì ít dân, không khí sạch hơn và nước mát hơn nên người dân ở Tassie cũng nổi tiếng có làn da đẹp. Lần sau chắc phải sắp xếp thời gian nghỉ ở đây lâu hơn để cải tạo da một chuyến.

Ngoài Richmond bridge là biểu tượng của làng cũng là cây cầu đá cổ nhất ở đất Úc còn nguyên vẹn nối hai bờ sông Coal River thì nhà thờ St John cũng nổi bật không kém. Nhà thờ xây từ năm 1832. Nơi này nằm trên một khu đất cao nên có thể nhìn xuống thấy cả nào sông, nào trường làng, nào những con đường rộng hẹp rợp bóng cây, bóng nhà lưa thưa.
Một điều hay nữa là khi đi từ nhà thờ St John trở lại bến bus thay vì đi con đường chính bằng phẳng thì tôi chọn đi đường tắt. Dọc theo con sông nhỏ trong làng. Nhờ đi đường tắt mà phát hiện ra con đường mòn này đẹp quá, và cũng rất thơ.

Cảm ơn nơi này vì đã giữ lại nét mộc mạc xưa xưa dù chẳng cách xa phố bao nhiêu, vì đã cho tôi có cảm giác về lại những ngày còn nhỏ. Dù không có tiếng ru ầu ơ giữa trưa, không có tiếng chèo khua nước bên dòng sông cạnh nhà nhưng có được cái thân quen của những lối đi nhỏ và cái cảm giác mát lạnh nơi cổ sau từng ngụm nước không lẫn vào đâu được.
 

Saturday, 5 December 2015

CẦN..

Tay lạnh quá cần một bàn tay
Chân bơ vơ cần bóng giữa ban ngày
Tóc thôi bay cần cơn gió lay dù rất khẽ
Môi run nhẹ cần chút son thơm
Thơ thẩn chiều hôm cần ai đếm bước
Thơ thẩn chiều hôm dáng ai là lượt
Cần gì nữa khi hoàng hôn rơi ướt
Ta mượn nơi này..tìm chút bình yên

Tuesday, 1 December 2015

MỘT BUỔI TRƯA Ở GẦN SWINBURNE

Từ đó giờ số lần đi bác sĩ mỗi năm chưa từng qua bốn. Chẳng phải là người khỏe mạnh gì cho cam nhưng chỉ khi bất đắt dĩ hay bệnh nặng lắm mới bỏ thời gian đến phòng mạch. Sợ cái mùi ở đó và ghét chờ đợi. Nhiều khi những cách trị bệnh đơn giản mà ông bà mình xưa giờ vẫn dùng cũng hay chán. Đau cổ họng ngậm nước muối, thêm cảm ho thì uống mật ong với chanh. Rồi thì gom hầm bà lằng cách loại hoa lá ngoài vườn nấu một nồi nước xông trùm mền cho đổ mồ hôi hạ nhiệt. Ấm đầu chườm khăn lạnh, tiêu chảy uống nước gừng, bị đánh bầm mặt lấy trứng gà lăn lăn…
Vậy mà hôm Chủ Nhật đang phơi phới đi ngang cái phòng mạch gần ga Glenferrie, lại muốn vào khám bệnh gì đâu. Vẻ bề ngoài kín cổng cao tường của nơi này làm dấy lên thêm cái tính tò mò vốn có xưa nay. Đầu tiên là vị trí, hắn nằm ngay góc đường. Cái cổng khiêm tốn vừa đủ cho một người đi lọt, mái che hình chóp và hai chữ “Medical Clinic” cũng khiêm tốn không kém. Đằng sau cánh cổng là vô số các loại cây khác nhau, vươn cao tới cửa sổ tầng hai, lá xanh lá đỏ. Lại có một cây phượng tim tím nhìn rất hay.

Cứ nghĩ đến mấy phim đã từng xem qua có liên quan đến bệnh viện, phòng khám ở các vùng xa xa hẻo lánh, mặt tiền nhìn vầy chắc chắn phía trong có bao nhiêu bí ẩn và “lạ”. Trí tưởng tượng lại có dịp lơ lửng. Nhưng nơi này nằm ngay trên con đường Glenferrie Rd, Hawthorn, nhộn nhịp trẻ trung cách trung tâm Melbourne không bao xa. Bấm tách một tấm hình rồi băng qua đường ló đầu vào cái cổng nhỏ, cửa đóng im ỉm không một bóng người. Chủ Nhật đóng cửa, nhìn hơi hơi gì đấy nên thôi quay ra đi tiếp.



Và cũng trên con đường đó, buổi trưa ghé qua Mc Donald’s lại bắt gặp một gương mặt quen quen. Lúc xếp hàng order em ấy đứng ngay đằng trước, chắc nghe tiếng Việt nên quay lại nhìn nhìn. Mình cũng nhìn nhìn,  thấy quen quen. Em đi một mình, ngồi một góc vắng vừa ăn vừa cặm cụi vào cái điện thoại trước mặt. Phần mình ăn rồi cũng ngồi nhìn người qua kẻ lại một hồi mới bỏ đi. Cố nhớ mà vẫn không nhớ ra đã từng thấy gương mặt đó ở đâu cho đến khi chiều về đang ngồi xe lửa thì click một cái, a ha. Nguyễn Trọng Nhân. Đã từng thấy gương mặt này trên facebook của vài người và trên một trang mạng nào đó quên rồi. Ga Glenferrie, Swinburne University, các con hẻm trẻ trung, con đường dài trẻ trung với vô số hàng ăn, café đủ loại…có chút liên quan.
Một con đường mới cho em, một khung trời lạ lẫm, sẽ khó khăn nhưng hy vọng chẳng đến nỗi cheo leo.
Về nhà cứ suy nghĩ chẳng lẽ hồi mười tám hai mươi mặt mình nhìn non choẹt ngơ ngác vậy sao? Không thể nào.

Có những điều chợt nhớ ra sao mình dám
Âm thầm bước qua như những lá thu xa
Chợt đổi sắc chợt thay mùa chợt hát ca
Ôi thời ngây ngô đó cũng thật là…