Ngày bắt đầu khi nào
Có lẽ từ khuya
Ta yêu những đôi mắt còn ngáy ngủ
Ta yêu những nụ cười lúc méo lúc tươi
Ta yêu những đôi tay sống một ngày hơn hai mươi bốn tiếng
Ta yêu những gì cho ra vô điều kiện
Và yêu hơn lời nói vô duyên mà rất thật lòng
Ngày bắt đầu khi nào
Ngày thật dài hay quá ngắn
Ngày cho đi hay nhận lại nhiều hơn
Có tiếng cười trong trẻo
Có bao bàn chân nhỏ vô tư
Đời nhẹ tênh, hơi thở nhẹ tênh
Buồn vui rồi cũng qua
Ta yêu hôm nay
Ngày rất dài màu mắt vẫn lung linh...
Một thứ Sáu chạy vắt giò lên cổ từ sáng sớm đến chiều. Sự sống căng tràn ra đó nhưng đôi khi rất mong manh, mỏng đến nỗi chỉ cần một chiếc khăn trắng đã đủ ngăn hai thế giới.
Friday, 1 July 2016
Sunday, 26 June 2016
Nhiều khi thà là...
Nhiều khi quay lại con đường cũ
Thấy mình lạc lõng lối quen xưa
Bờ vai đâu phải vai ngày ấy
Tay cũng buông rồi chẳng lo mưa
Nhiều khi thà là cuộc bán mua
Phiên chợ tình yêu những ráng chiều
Nửa cân lời ngọt thương tám lạng
Tan chợ rồi thôi chẳng nhớ nhiều
Chiều nay ngồi quán cà phê cũ
Nắng rọi làm loang lổ cả hai
Bàn tay chưa ấm tay người khác
Từng ấy năm mà đâu đã phai
Thấy mình lạc lõng lối quen xưa
Bờ vai đâu phải vai ngày ấy
Tay cũng buông rồi chẳng lo mưa
Nhiều khi thà là cuộc bán mua
Phiên chợ tình yêu những ráng chiều
Nửa cân lời ngọt thương tám lạng
Tan chợ rồi thôi chẳng nhớ nhiều
Chiều nay ngồi quán cà phê cũ
Nắng rọi làm loang lổ cả hai
Bàn tay chưa ấm tay người khác
Từng ấy năm mà đâu đã phai
Friday, 24 June 2016
Thành phố hai tầng
Một thành phố từng bị lũ lụt triền miên vì thế cho nên cái thành phố mà bạn thấy hiện tại đã được nâng lên ít nhất là 6 feet (gần 2m) để tránh tình trạng lâu lâu các tòa nhà hay lâu đài lại bị ngâm trong nước. Trong khoảng nâng 6 feet này là một thành phố khác mà ít ai biết đến, từng được sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau từ tránh bom đạn, nơi làm hay chứa vũ khí, lao tù hay nơi để trị tội các tù nhân một cách bí mật. Ngày nay một số tầng hầm này được sử dụng để mở pub, club, nhà hàng..nhưng còn biết bao nhiêu ngõ vẫn im lìm chưa ai tìm tới. Và cũng vì thế mà đây còn được gọi là “City on top of another city”. Nơi này được chương trình “Cities of the underworld” quay khá nhiều, chỉ sau Moscow, toàn những nơi kiên cố dưới lòng đất nằm ngoài sức tưởng tượng của mình.
Đó là Prague. Lại một thành phố với những chiếc cầu vắt qua một dòng sông khác, Vlata, cũng thênh thang, cũng tràn ngập màu sắc hai bên bờ mặc dù không nổi tiếng bằng dòng Danube. Hình dáng Charles Bridge tượng trưng cho thành phố có vẻ cổ xưa và uy nghiêm hơn, nghệ sĩ hơn Chain Bridge bên Budapest. Prague là điểm đến cuối cùng của mình ở các nước Đông Âu nên có phần mệt mỏi nhưng cũng được dịp để so sánh với 4 thành phố khác vừa mới qua. Đặc biệt là so với Budapest. Cả hai điều có dòng sông đẹp chảy qua thành phố, điều có các điểm du lịch nổi tiếng nằm hai bên bờ sông, những chiếc cầu với hình dạng khác nhau và người dân ở hai nơi đã từng thờ cùng một chúa. Khác là Prague có vẻ nổi trội hơn, màu mè hơn một chút nhưng mình có cảm giác người dân bên Budapest thân thiện hơn, từ ánh nhìn đến cách trò chuyện.
Mình đón bus từ Budapest qua Prague, cũng đi với Orangeways. Khi đến nơi đã chiều, hôm đó lại nhiều mây. Gởi hành lý ở một trạm xe lửa gần đó rồi tranh thủ lúc trời chưa tối đi lên một khoảng xanh đầy hoa nằm trên quả đồi cao cao. Người dân địa phương gọi đây là công viên, nhưng mình đã quên mất tên. Rất rộng, có nhiều ngõ leo lên, có đường xe chạy, có cả hệ thống cáp treo để lên đỉnh nhưng hôm đó không thấy hoạt động nên leo cũng vất vả. Bù lại phong cảnh rất đẹp, với nhiều cây cao lá đã bắt đầu ngã vàng. Càng leo lên cao tầm nhìn xuống thành phố càng rộng ra, trời nhiều mây nên chỉ thấy lờ mờ. Nếu gặp ngày trời trong, họ nói có thể nhìn thấy cả thành phố hai bên bờ sông.
Đường dốc nhưng khi lên đỉnh lại bằng phẳng. Có nhiều khu trồng hoa hồng đủ màu đủ loại. Có khu trồng hầm bà lằng đủ loại hoa và cây cỏ, nhìn không gọn gàng nhưng đẹp nhẹ nhàng, làm mình nhớ tới những bức tranh hoa của Monet.
Nếu so với các thành phố bên hướng này thì Prague đúng là lãng mạn. Không thể diễn tả hết bằng lời nhưng một khi đặt chân đến đây bạn sẽ cảm thấy điều đó. Chẳng trách nhiều người yêu nơi này. Hãy bỏ qua mặt trái của thành phố, của con người và những hành động của họ. Chỉ xin giữ lại sắc đỏ ấm áp của những mái nhà hai bên bờ sông, sắc xanh đang ngã vàng của những hàng cây, tiếng nhạc du dương trên cầu và mùi thơm cùng vị chua ngọt của món giò heo nướng.
Nhiều thứ vương vấn vậy nhưng không có anh nào chờ ở bên kia cầu nên mình về với trái tim bình an và thong dong đi tiếp.
Mình đón bus từ Budapest qua Prague, cũng đi với Orangeways. Khi đến nơi đã chiều, hôm đó lại nhiều mây. Gởi hành lý ở một trạm xe lửa gần đó rồi tranh thủ lúc trời chưa tối đi lên một khoảng xanh đầy hoa nằm trên quả đồi cao cao. Người dân địa phương gọi đây là công viên, nhưng mình đã quên mất tên. Rất rộng, có nhiều ngõ leo lên, có đường xe chạy, có cả hệ thống cáp treo để lên đỉnh nhưng hôm đó không thấy hoạt động nên leo cũng vất vả. Bù lại phong cảnh rất đẹp, với nhiều cây cao lá đã bắt đầu ngã vàng. Càng leo lên cao tầm nhìn xuống thành phố càng rộng ra, trời nhiều mây nên chỉ thấy lờ mờ. Nếu gặp ngày trời trong, họ nói có thể nhìn thấy cả thành phố hai bên bờ sông.
Đường dốc nhưng khi lên đỉnh lại bằng phẳng. Có nhiều khu trồng hoa hồng đủ màu đủ loại. Có khu trồng hầm bà lằng đủ loại hoa và cây cỏ, nhìn không gọn gàng nhưng đẹp nhẹ nhàng, làm mình nhớ tới những bức tranh hoa của Monet.
Nếu so với các thành phố bên hướng này thì Prague đúng là lãng mạn. Không thể diễn tả hết bằng lời nhưng một khi đặt chân đến đây bạn sẽ cảm thấy điều đó. Chẳng trách nhiều người yêu nơi này. Hãy bỏ qua mặt trái của thành phố, của con người và những hành động của họ. Chỉ xin giữ lại sắc đỏ ấm áp của những mái nhà hai bên bờ sông, sắc xanh đang ngã vàng của những hàng cây, tiếng nhạc du dương trên cầu và mùi thơm cùng vị chua ngọt của món giò heo nướng.
Nhiều thứ vương vấn vậy nhưng không có anh nào chờ ở bên kia cầu nên mình về với trái tim bình an và thong dong đi tiếp.
Subscribe to:
Posts (Atom)