Tuesday, 11 October 2016

Hạnh phúc

Đọc một cuốn truyện hay..ừ là hạnh phúc
Xem một đọan phim hay cũng là hạnh phúc
Nếu đơn giản vậy thôi thì gom tay..cả chục
Những hạnh phúc giản đơn ta vẫn coi thường

Hạnh phúc..
Khi trầm mình giữa một rừng hoa dại
Vàng ươm

Hạnh phúc..
Khi thở cái không khí mát lành lạnh
sau cơn mưa

Hạnh phúc..
Khi nhìn nắng lưa thưa lọt qua tay
mang màu vàng cháy

Hạnh phúc..
Khi được ngáp dài mỗi sáng..
Khi biết mình còn có thể tỉnh sau những cơn mê

Hạnh phúc..
Được nhiều quá có khi người ta lại chán chê.

Và hạnh phúc..
Khi có thể quên những gì mình không muốn ....nhớ!!!

Wednesday, 5 October 2016

Aarhus mộc mạc



Aarhus đón tôi bằng cái nắng êm êm, lành lạnh của những ngày cuối tháng Chín.  Sau gần ba tiếng ngồi xe lửa từ Copenhagen, bước ra khỏi ga trung tâm cũng hơn 12 giờ trưa. Hít vào một hơi thật mạnh, có cảm giác mình hít thở vào cái khí rất “sạch”, sạch hơn cả không khí mình hít thở trong hai ngày vừa qua cứ tưởng là đã trong lành lắm rồi. Có lẽ do thành phố nhỏ hơn, ít người hơn và gần biển hơn nên rất thoáng. Và có lẽ sự trẻ trung toát ra từ những người chung quanh.
Aarhus là thành phố lớn thứ hai của Đan Mạch, nhưng dân số chỉ vào khoảng 300000 người. Trong số đó phần lớn là những người trẻ, còn đi học. Đây là thành phố sinh viên, chỉ mỗi Aarhus university đã có khoảng 35000 sinh viên đang học. Ngoài ra còn nhiều trường khác nữa nên trên đường bạn gặp người trẻ là đa số. Cũng vì thế mà các quán cà phê chắc ăn nên làm ra, đi ngõ nào trong phố cũng gặp ít nhất vài quán.

Thành phố trẻ nhưng lạ cái là sau khoảng sáu giờ chiều những con phố ngay trung tâm chỉ lác đác vài người qua lại, hầu hết các hàng quán đều đóng cửa. Mấy dãy bàn ghế bên ngoài được xếp lại gọn gàng, mấy cây dù cụp xuống buồn hiu, đi một đoạn xa xa mới thấy một vài quán ăn còn sáng đèn. Nhìn từ bên ngoài đố ai biết được đây là thành phố có nhiều người trẻ. Có lẽ những người chủ không trả nổi tiền over-time cho nhân viên vì lương bình thường đã quá cao? Hoặc có lẽ nhân viên không thèm làm thêm vì làm đến năm giờ đã đủ? Hay các bạn trẻ ở thành phố này học rất chăm? Bao nhiêu câu hỏi đó cứ lảng vảng trong đầu khi tôi nghe vọng tiếng bước chân của mình qua các con phố.


Aarhus gây ấn tượng với tôi ở cái nét êm êm, buồn buồn như chính con sông chảy qua thành phố. Và những người đồng hương tốt bụng.
Chuyện là vầy. Aarhus là một ngả rẽ không định trước. Ban đầu khi tính đi Đan Mạch tôi chỉ nghĩ tới Copenhagen, ở đó vài ngày rồi về Dresden. Nhưng trên chuyến tàu từ Hamburg đã bắt gặp hình ảnh Aarhus từ một trang báo. Cái tên đã thu hút tôi và thế là a-lê-hus. Đã tìm hiểu (sơ sơ) và đọc một vài trang mạng trước khi đi thì thấy thành phố cũng nhỏ, chỉ có vài nơi đáng xem nên chỉ mua vé xe ngày trước ngày sau về lại Copenhagen. Đến nơi mới vỡ lẽ đã quên đọc phần “Sleep”. Cứ nghĩ mình ngủ có một đêm thôi mà đặt chỗ ở làm gì tốn nhiều thời gian.

Bước ra khỏi ga nhìn quanh một lượt không thấy hostel, hotel hay chỗ trọ treo bảng chớp tắt như những ga tôi đã đi qua. Cũng liều không xin tấm bản đồ. Đi tà tà qua dãy shopping chính trong phố, Stroget, dạo một vòng qua hai ba con đường kế vẫn chẳng thấy gì nên hơi lo. Qua thêm một con đường nữa thì thấy hai cái khách sạn nhìn sáng sủa, chắc là đắt lắm nhưng cũng vào hỏi thử. No vacancy. Và giá cho một phòng đơn tính ra khoảng 160eu/đêm. Là ngày trong tuần mà lại hết phòng, mà sao mắc thế? Trước khi đi chuyến này tôi đã quyết ở không quá 40e/đêm, chỗ nào hét giá cao hơn coi như đã mất một vị khách rất duyên dáng lịch sự và ngăn nắp. Mấy đứa bạn nghe tôi nói vậy đứa nào cũng cười ha hả, đế thêm một câu là nghèo mà chảnh.
Không nhớ tên đường là gì nhưng kế bên một trong hai khách sạn là tiệm tạp hóa, bán đồ hộp Á Châu. Thấy chữ Việt nên mừng quá tôi liền vào hỏi thăm. Chị chủ tiệm cũng dễ thương, vui vẻ. Tôi kể sự tình, đi một mình, chỉ cần chỗ ngủ một đêm thôi. Hỏi chị có biết hostel nào ngay trung tâm không thì chị nói ở đây bao nhiêu năm mà chưa nghe, chỉ biết khách sạn kia trên đường đi về mỗi ngày, cách đây khoảng 15 phút bus.
“Em đi thử, chỗ đó xa trung tâm chắc còn chỗ”

Rồi. Mua một vé bus 20DKK (Danish krone), gần 3eu, đi theo hướng chị chỉ. Đúng là đi khoảng 15 phút đến một dãy phố, có cái hotel bên đường cũng bề thế. Vào hỏi thử, 175eu/đêm. Tá hỏa. Phòng đã được đặt hết nhưng anh ở quầy tiếp tân kêu ngồi chờ khoảng nửa tiếng đi vì có người chưa confirm. Tôi ừ hử nói ra ngoài chút xíu quay lại rồi trốn luôn.

Đón bus quay lại tiệm tạp hóa để bắt đền chị chủ.
“Tội nghiệp hôn. Mà đi sao không chuẩn bị trước, book trước, dù gì cũng là con gái, lại đi một mình”
“Dạ em biết, nhưng nghĩ giữa tuần đâu đến nỗi nào”.
Lúc này có hai người đang đứng gần quầy chờ tính tiền. Hai bác đang nói chuyện với nhau, cũng là người Việt. Thấy vậy tôi liền bắt chuyện rồi hỏi thăm, bác trẻ nói ở gần cảng có hostel, nhìn hơi tối nhưng có người quen từng ở qua nói cũng ok.  Vậy thì may quá. Bác chỉ sơ sơ cách đi, mà nếu đi không tới thì cứ hỏi người đi đường họ sẽ chỉ cho lo gì.
Bác lớn tuổi nãy giờ đứng bên nghe tới lúc mình sắp đi mới lên tiếng.
“Nếu thấy ở không được thì trở lại đây trước 5:30, bác chở về nhà bác ngủ. Shop của bác ở ngay góc bên kia đường. Nhà chỉ có bác và bác gái”
Nhìn theo tay bác chỉ thì thấy một shop nho nhỏ ở góc đường đối diện, bác sách báo, card điện thoại và các thứ linh tinh.
“Dạ, con cám ơn bác nhiều. Ở được hay không thì chút nữa con cũng sẽ quay lại”.

Thế giới này vẫn còn lung linh hơn mình tưởng.

Đó là City Sleep-in hostel, cách ga tầm mười tới mười lăm phút đi bộ. Nghe tên quen quen nhớ tôi đã đọc thấy cái tên này ở đâu đó. 30eu/đêm, phòng nữ bốn giường. Phía sau cánh cửa là bốn cái locker rỉ sét, kẻo kẹt và không cái nào đóng lại được.

Tôi là người đầu tiên vào phòng, chọn cái giường trên cao. Sau đó thêm một cô bạn trẻ người Đức, từ Munich. Rồi bà bác ho sù sụ, không rõ người nước nào. Buổi tối thêm một cô bạn trẻ tóc vàng to gấp ba tôi, nhìn tướng đoán vậy thôi. Khi nàng vào chỉ còn một cái giường trống phía trên bà bác, giường tầng lại thiếu cái thang. Tôi quên cô ấy leo lên leo xuống bằng cách nào mà chỉ nhớ những tiếng chửi tục vang lên suốt đêm chen lẫn trong từng cơn ho dai dẳng.


Nói lại chuyện hôm qua sau khi check-in đã quay trở lại cám ơn mấy bác đồng hương như đã hứa. Trời vừa tắt nắng mà trên đường vắng tanh, chỉ lưa thưa vài người qua lại. Mới đầu tính đi vòng vòng trung tâm nhưng thấy vắng quá cũng buồn nên mua một cái burger rồi vừa gặm vừa tán gẫu với mấy bác. Trò chuyện tôi được biết thêm cuộc sống của người Việt mình bên này, và xã hội bên này nói chung.

Đan Mạch và các nước Bắc Âu được nhiều người biết đến như là “welfare state”, theo nghĩa bình dân là các nước này tài nguyên dồi dào, dân ít nên chính phủ rất “cưng” người dân. Nếu bạn không có việc làm chính phủ sẽ nuôi, không phải sợ đói sợ rét. Cuộc sống đầy đủ ít lo toan hiện rõ ra bề mặt của thành phố, với những gương mặt thoáng qua trên đường. Họ khoan thai, và “lành”. Cái bon chen xô bồ của nhiều thành phố ở Châu Âu tôi đã qua dường như vắng mặt nơi đây. Bạn có thể vô tư đi lại không cần lúc nào cũng kè kè các đồ cá nhân, không sợ bị cướp giật hay móc túi.
Chỉ có điều tiếng Đan Mạch là một trong những thứ tiếng khó học nhất, cả viết và nói nên đối với người di dân chắc học tiếng Anh để giao tiếp sẽ dễ dàng hơn. Hầu hết những người tôi gặp ai cũng giao tiếp bằng tiếng Anh rất sỏi. Cách để nhận biết chữ Đan Mạch là có dấu gạch chéo trong chữ O và trên chữ A có cái vòng tròn nhỏ như kiểu mình viết độ C và hay thấy chữ a với e viết liền nhau. Trên chữ A trong Aarhus khi viết có vòng tròn bé xíu này.
Trên đường về hostel tôi đã đi lạc một vòng, nhờ vậy mà thấy được vài nơi nổi bật. Nhìn thấy Aarhus Cathedral, nơi vừa là biểu tượng vừa là nhà thờ lớn nhất thành phố này và dài nhất Đan Mạch (93m). Được bắt đầu xây dựng vào thế kỷ 12 nhưng đến giữa thế kỷ 14 mới hoàn tất. Kiến trúc bên trong ngay từ đầu được xây như kiểu các nhà thờ bên Rome nhưng vào khoảng 1449 đã được xây sửa lại theo kiểu Gothic và giữ cho đến hiện tại. Kế bên là Aarhus Cathedral school cũng được xây cùng thời, trên 800 năm, cho đến bây giờ vẫn là trường trung học lâu đời nhất trên thế giới ( các con số lấy từ internet)
Đi ngang qua Aarhus theatre lúc đó đã đóng cửa, êm ru. Chỉ thấy một cô bé khoảng năm sáu tuổi mặc đầm rất xinh đang nhảy cò cò phía trước trong khi mẹ đang nói điện thoại.
Đi ngang cái bar có bảng hiệu đỏ chói “The Australian Bar”, thiệt có chút nhớ nhà. Tính tạt vào uống chút gì đó cho ấm người nhưng thang lang cả ngày hơi mệt thôi về nghỉ sớm mai đi dạo tiếp. Mà nghĩ lại uống phải có bạn có bồ mới vui, lại lâu xỉn chứ uống một mình mau gục.
Sau một đêm ngủ chập chờn, mở mắt ra là một ngày đẹp trời. Ăn sáng ngay hostel, đơn giản chỉ bánh mì, jam, và một trái táo. Thấy trong phòng ăn sáng toàn là mấy em choai choai nên mới hỏi anh phục vụ xem ở đây sắp có vụ việc gì hay sao mà nhiều người trẻ thế. Anh này cho biết là sắp khai giảng năm học mới, trong lúc chờ lấy phòng ký túc xá/nội trú các bạn này phải tự kiếm chỗ ở để chờ. A ha, chắc đây là lý do tại sao chỗ trọ nào cũng hết phòng.
Điểm đến đầy tiên là ARos, viện bảo tàng nghệ thuật lớn ở đây (Aarhus Art Museum). Ở đây chủ yếu trưng bày các tranh vẽ, mô hình và các tác phẩm khác của các nghệ nhân người Đan Mạch. Tôi không rành về nghệ thuật nên chỉ xem sơ qua.
Chỉ nhớ bức họa tên là En gondolier (A Gondolier) do Ditlev Brunck vẽ vào năm 1832 bằng sơn dầu trên canvas. Tranh vẽ một anh chèo thuyền đang ngồi trên ghế quay lưng nhìn ra dòng kênh, đầu chồm qua thành ghế nhìn xuống. Xa xa là các tòa nhà sát bờ nước, thêm một tháp đồng hồn cao ngất phía sau. Cảnh này như ở Venice.
Tầng trên cùng của ARos là một vòng tròn 360 độ toàn bằng kính theo màu thứ tự của bảy sắc cầu vòng, bạn có thể đi vòng quanh bên trong để nhìn toàn cảnh thành phố. Buổi sáng trên cao lạnh tê, lại nhiều gió. Tôi đi chậm nhìn từ từ. Tự nghĩ ý tưởng này hay quá nhắc con người ta phải nhìn đời qua lăng kính đủ màu mới sống  và tồn tại vững được. Đi một hồi gặp anh kia cũng đi một mình, thấy tôi liền làm dáng nhờ chụp dùm tấm hình kỷ niệm. Nhìn bộ máy chụp ảnh đồ sộ, tôi nghĩ anh kén chuyện hình ảnh nên chẳng thèm lấy điện thoại để selfie.
Nơi để lại ấn tượng nhiều với tôi là Den Gamle By (The old town). Từ trung tâm có thể đón bus đến đây nhưng thấy trời nắng trong quá nên tôi đi bộ. Dọc bờ sông Aarhus gần phố còn thấy nhiều người ngồi phơi nắng, đi xa một chút chẳng còn thấy ai. Cứ thế tôi đi tà tà. Mất gần nửa tiếng.  Đây như là một khu bảo tàng mở, gồm hơn 70 ngôi nhà xưa từ nhiều nơi trong nước được đem về đây trên một khu đất khá rộng và được thiết kế như một khu phố ngày xưa của Đan Mạch.

Có hồ nước, có ghe, có quán ăn, quán cà phê, tiệm bán đồ sứ, các khu dân cư với vườn rau, cây ăn trái.. Những căn nhà mái xuôi đủ màu, đủ kiểu, kích cỡ khác nhau nhưng có một điểm chung là nhà gỗ, các thanh gỗ sậm màu nổi ra bên ngoài. Căn nhà cũ nhất được xây vào năm 1597. Các bảng hiệu hoa văn kiểu cọ, chữ mờ nhạt. Bắt gặp chiếc xe đạp này có từ năm 1927 trước một cửa tiệm. Mùa ấm hay vào những ngày khác thì không biết sao chứ khi tôi ghé nơi này khá vắng. Tôi như “chìm” vào ngày xưa mà không bị ai quấy rầy như những địa điểm du lịch khác.  





Rời Den Gamle By tôi đi trở lại khu trung tâm.
Thời gian còn lại ở Aarhus tôi mua một ly cà phê ngồi nhâm nhi trên phố ngắm kẻ qua người lại. Buổi trưa không khí vui vẻ hơn, các quán cà phê, quán ăn khách ngồi đông vô kể. Thì ra nơi này trẻ thật. Tôi ăn trưa rồi về hostel lấy đồ và ghé ngang chào mấy bác đồng hương trước khi đón xe về lại Copenhagen. Gặp được bác gái vợ của bác lớn tuổi đã hứa chở tôi về nhà hôm qua, bác hỏi một câu mà đến giờ mỗi lần nhớ lại hay kể lại tôi đều cười mém té. “Con ở Úc qua ha, vậy bên đó con ở làng nào?”

Aarhus chỉ có vậy, đơn giản, mộc mạc, trẻ trung một cách khác với những thành phố ở Châu Âu nhưng cũng có cái hay của nó. Chắc đây không phải là điểm “hot” của khách du lịch nhưng một khi đã ghé qua rồi sẽ lắng lại trong bạn một chút gì đó nhẹ nhàng và một chút ..thơ
Khoác áo choàng khăn chiều lang thang phố lạ
Nơi những dấu chân in lại chỉ một lần
Ánh nhìn đó vẽ lại thoáng bâng khuâng
Mặc chân trời nhập nhòa pha xanh pha tím…












Sunday, 18 September 2016

Oktoberfest năm nào


Mùa Oktoberfest lại về. Những hồi ức mùa lễ hội lại quay về với tôi, một điểm nhấn trong chuyến đi vào mấy năm trước.
Chuyện là vầy...
Từ trước đến giờ tôi chưa từng uống hết lon bia mà lần này cố tình đi Oktoberfest để thử bia mới ghê. Và đã uống hết 1 lít bia chỉ trong vòng vài giờ, bây giờ nhớ lại vẫn thấy phục mình quá cỡ.
Oktoberfest là lễ hội bia lớn nhất thế giới được tổ chức hàng năm ở Munich thuộc bang Bavaria,Đức. Lễ hội kéo dài khoảng hơn hai tuần từ tuần lễ thứ ba của tháng Chín đến Chủ Nhật đầu tiên của tháng 10. Oktoberfest có lich sử lâu đời bắt đầu từ năm 1810, ban đầu chỉ dành cho những người trong vùng nhưng ngày càng được nhiều người trên thế giới biết đến. Theo thống kê những năm gần đây số người đến tham dự có thể trên 6 triệu người trong vòng 2 tuần ngắn ngủi. Đa số là người Đức, chiếm khoảng 70%, phần còn lại đến từ các nước Châu Âu và các lục địa khác.

Số lượng bia tiêu thụ trong mùa lễ hội có thế lên đến 7 triệu lít, và chỉ bia được làm ở Munich mới được bán ở đây. Nồng độ cồn ít nhất phải là 6%alc.
(source- Wikipedia- các số liệu lấy từ đây)

Nếu bạn có mặt đâu đó ở Châu Âu trong khoảng thời gian cuối tháng Chín thì nên sắp xếp đi một lần Oktoberfest cho biết. Nhất định không hối hận đâu, nhưng nhớ phải dành ra một khoản tiền kha khá đấy nhé.
Về chỗ ở và vé tàu xe thì khỏi phải nói rồi, rất đắt đỏ vì đây là peak time của ngành du lịch ở Munich. Nếu muốn tiết kiệm một chút thì nên book các thứ trước càng sớm càng tốt. Còn nếu tình hình tài chánh của bạn không có vấn đề thì vô tư, cứ từ từ nhưng cũng đừng để cận ngày đi quá vì tất cả các chỗ trọ đều cháy phòng.

Nói thêm về chuyện ở, có thể tiết kiệm thêm một chút nếu bạn không ở ngay trung tâm Munich hay gần nơi lễ hội mà ở các vùng lân cận. Khoảng cách trong vòng 1-1:30 giờ di chuyển là chuyện nhỏ, có thể ở chơi đến tối. Dù tôi may mắn có người quen ở Munich nhưng để đi tới nơi tổ chức lễ hội cũng phải hơn 40 phút, đi buýt một chặng rồi đổi qua xe lửa.  Chỉ sợ một điều buổi tối uống say lơ mơ không nhớ đường về xém chút bị lạc như tôi hôm đó. Tối hù, ra khỏi ga phải hỏi hai ba bận mới ra đúng bến đợi xe bus. Gió lạnh run. Khách chờ xe cũng còn đông nên bớt sợ. Xe chạy đến mỗi trạm bác tài xế có thông báo tên trạm nhưng lại bằng tiếng Đức, bọn tôi thua.  May thay về gần đến nhà lúc này khách đã xuống gần hết nên mới thấy anh chủ nhà, mừng như sắp chết đuối lại vớt được phao.
Tiết kiệm thêm chút nữa là nên ăn uống no nê ở nhà trước khi đi trải hội, vào đó chỉ uống bia và ăn một vài món gì đó đơn giản thí dụ như bánh pretzel hay xúc xích trắng. Lễ hội mà, ở đâu cũng vậy,  chuyện ăn uống mắc hơn bình thường là lẽ dĩ nhiên. Sẽ nói chi tiết về đồ ăn ở đoạn sau.

Về đường đi nước bước thì khỏi phải lo, đi là sẽ đến. Đến mùa Oktoberfest ở các trạm xe, ngay cả ngoài đường chỗ nào cũng có bảng chỉ dẫn làm sao để đến địa điểm này. Hoặc bạn có thể hỏi bất kỳ ai trên đường. Tiếng Đức họ gọi Oktoberfest một cách ngắn gọn là “wiesn” . Vì là mùa lễ hội nên nhìn ai cũng tươi rói, rất vui vẻ để giúp nếu mình hỏi. Hoặc là như bọn tôi, chỉ đi theo dòng người, nhất là những người mặc trang phục cổ truyền của Đức thì khỏi lo, mọi người chỉ đi về 1 hướng, sẽ tới thôi.


Nhìn sơ qua không khí và cách bày biện giống như hội chợ bên mình. Có nhiều quầy bán đồ ăn, đồ lưu niệm. Có rất nhiều trò chơi dành cho trẻ con. Lúc nào cũng nghe thấy tiếng nhạc nhưng họ chơi nhạc êm dịu trong ngày, buổi tối sẽ nghe nhạc xập xình hơn. Cuối tháng Chín bên này trời bắt đầu tối sớm nên khoảng sau bốn giờ đã thấy đèn đóm lung linh khắp nơi.


Ở đây bia chỉ được bán trong các lều (tents). Lều lớn chắc đâu hơn 10 cái, còn lều nhỏ thì khá nhiều. Sự khác biệt giữa hai loại lều là trong mỗi lều lớn sẽ có ban nhạc sống, có nhà bếp khá rộng, có bàn ghế ngồi, có nhiều lều có đến hai tầng. Và tiện nghi nhất là có nhiều toilets. Còn lều nhỏ chỉ là một khung vuông nhỏ nhỏ có mái che, như cái quầy bar nhỏ.


Bọn tôi hai đứa bon chen vào được hai cái lều lớn. Một cái bán ly bia 500ml và một cái bán ly 1 lít. Mỗi lều chỉ bán duy nhất ly 1 size thôi nhé. Vào các lều lớn bạn sẽ thấy không khí lễ hội rỏ hơn. Ai đang buồn buồn sầu sầu nên vào đây, bạn sẽ bị cái nhộn nhịp, tiếng hát, tiếng nhạc và những bước nhún nhảy cuốn vào. Hết buồn ngay.
Ban nhạc hát những bài hát đồng quê, tôi không hiểu nhưng hỏi những người Đức chung quanh họ nói vậy. Có người biết lời thì hát theo, hoặc nhảy theo điệu nhạc. Mọi người quàng vai nhau nhảy nhót vòng vòng, không kể là có quen hay không, không kể già hay trẻ. Có người chỉ đứng im lặng một góc để thưởng thức bia và nhìn những gì đang xảy ra chung quanh. Đó cũng là một cách thưởng thức tôi nghĩ. Có người say bí tỉ, té lên té xuống và mấy anh bảo vệ phải đỡ lên lôi ra ngoài. Có mấy ông to con quá vài người phải rủ nhau khiêng ra. Nói chung là không khí này không thể diễn tả hết bằng lời, bạn phải tận mắt chứng kiến mới cảm nhận hết.


Bây giờ nói tới chuyện mua bia. Mặc dù nhìn đâu cũng thấy bia, người uống người cheers nhưng để mua được một ly bia trong các túp lều lớn cũng trần thân trừ phi bạn có book trước chỗ ngồi, họ sẽ phục vụ tận bàn. Nhưng dân du lịch như bạn và tôi thì chắc không bao giờ có vinh dự được kiểu cơm bưng bia rót này. Nghe nói giá đắt ghê lắm. Thường chỉ dành cho các công ty hay hội đoàn, hay những người có tên tuổi và họ phải đặt trước cả năm.



Vì thế có 2 cách để mua. Một là có thể chen chúc chờ ở quầy. Hai là có thể gạ gẫm các cô bưng bia, nên nhờ các bác trai lớn tuổi đứng xung quanh làm việc này. Nhưng nên hỏi trước giá tiền và nên chuẩn bị đúng số tiền đó vì các cô không bao giờ có tiền thối lại, tiền dư coi như tip. Vào thời điểm 2013, một ly bia 500ml giá 15eu, 1 lít giá 25-30eu.

Và để lót dạ trước hay trong lúc uống bia thì có bánh pretzel. Loại bánh rất phổ biến ở các nước Châu Âu, đặc biệt là Đức. Bánh được làm bằng bột mì, có hình xoắn giống như 2 bàn tay chụm lại. Nướng vàng ươm nhìn rất hấp dẫn, phía bên ngoài dính nhiều hạt muối hột to to. Ăn cũng vui miệng nhưng ăn rồi rất khát nước. Đây chắc là chủ ý của họ để bạn uống thêm nhiều beer chăng? Thêm một món khác bạn nên thử là xúc xích trắng, cái sausage màu trắng tròn, ngắn, có thể chọn ăn với nhiều loại sauce khác nhau. Đây cũng là món chỉ thấy ở Munich. Ngoài ra có rất nhiều món ăn khác để lựa chọn ở các quầy bán đồ ăn còn bên trong lều tôi chỉ thấy có mỗi bánh pretzel.

Nhìn những dĩa đồ ăn đầy ắp hấp dẫn ở nhà bếp. Nhìn mấy anh phục vụ bê các đĩa đồ ăn một cách điệu nghệ đã đủ thấy một phần màu sắc của lễ hội. Còn việc bưng bia là của các cô. Đứng nhìn mấy cô đi thoăn thoắt tôi phải công nhận họ thật khỏe. Trung bình mỗi lần ôm 5-6 ly bia, mỗi ly 1 lít chưa kể cái ly rất dày và nặng. Phải làm liên tục từ sáng tới tối. Không biết buổi sáng các cô có vui cười niềm nở với khách hay không chứ tôi đi buổi tối toàn thấy cô nào cô nấy rất căng, nét mệt mỏi hiện lên mặt. Bạn hỏi ít khi họ trả lời. Nghe đâu vì công việc vất vả nên trong vòng hai tuần có cô kiếm được tới 12000eu, bao gồm tiền công và tip. Một con số không nhỏ tí nào.




Nhéo một miếng bánh, nghe ngòn ngọt, mằn mặn nơi đầu lưỡi rồi uống một ngụm bia mát lạnh và nhìn thiên hạ xung quanh. Tôi vui lây cái vui của họ. Và mang về một chút vui cho riêng mình. Cái vị đó sẽ đọng lại mãi.