Nếu sợ chốn thị thành nhiều va chạm
Bỏ đi nghen về phố nhỏ vắng người
Chỉ có biển ghe chài và những ngõ êm ru
Cho tóc rối môi run bước chân hoài chưa mỏi
Xài lại mấy câu này khi ở cái nơi mà nhìn đâu cũng thấy nước thấy thác.
Portree mang một chút nét cửa Manazuru với những ngõ nhỏ lên dốc xuống dốc bất chợt. Với những căn nhà màu sơn đã cũ san sát nhau, được xây sát mặt đường nên người đi bộ phải nhìn trước nhìn sau để tránh xe. Và cuối con dốc là bến cảng lặng sóng, chiều tàu thuyền về đầy bến nhưng ít thấy bóng người ta.
Portree cũng mang một chút nét của Luxembourg với phố cao phố thấp. Hai tầng phố được nối với nhau bằng những bậc thang hẹp, bằng con dốc lài dành cho xe. Phố trên cao có vài quán ăn quán bar nhỏ ven đường, nhiều cửa kiếng nhìn ra Somerled Square hay nhìn ra bến cảng bên dưới, với mấy anh bartender rất duyên. Phố thấp gần bờ nước bên thuyền nên có vẻ không gọn gàng như tầng trên. Cũng có vài quán ăn nhỏ, và dĩ nhiên giá cả rẻ hơn chút đỉnh.
Và Portree gợi nhớ một chút Burano với màu sơn nhà, vàng xanh hồng rồi trắng. Màu nhiều nổi giữa nền trời xám, cát đen nhưng nhìn không nổi như mấy dãy nhà dọc bờ kênh ở Burano vì ở đây họ sơn một block hay vài căn cùng một màu rồi mới qua tông màu mới. Nếu ở Burano dễ bắt gặp mấy bác lớn tuổi ngừơi đứng bên này người đứng bên kia bờ kênh trò chuyện thì ở đây họ ngồi trước nhà thảnh thơi cười nói hay nói với qua hàng rào. Một bác đứng trước nhà thấy tôi đi ngang vẫy tay chào, tôi đứng lại hỏi vài câu, bác nói ở đây xưa nay vẫn vậy. Chẳng có gì vội. Lại đang là mùa thu, mùa hè nhịp sống sẽ nhanh hơn theo thời tiết ấm.
Tôi thích chỗ mình ở vì phòng ăn nhìn thẳng xuống bến cảng. Buổi tối hôm vừa đến chỉ thấy mấy bóng đèn xa xa tù mù. Mây thấp. Sáng hôm sau trời trong hơn, mặt trời mọc ửng một góc biển. Lành lạnh nên chắc mọi người còn ngủ, chẳng thấy bóng ai. Tôi nướng hai miếng sandwich, mứt blueberry, pha thêm ly cà phê. Cả khoảng trời rộng trước mặt như chỉ dành riêng cho mình.
Saturday, 18 August 2018
Saturday, 7 July 2018
Vịn tay người qua bóng nắng lặng thinh
Đang nghĩ nên viết gì vào một sáng tháng Bảy nhiều mưa.
Khi ngoài kia lạnh se gió ì ào từng đợt
Ghi nỗi nhớ đầy lên trang giấy trắng phơ
Hay cơn mơ đêm qua ta lạc giữa rừng thông xanh ngát
Nghe tiếng hát du miên
Nghe chim trời tỏ tình trên luống dâu vừa chín
Ta vịn tay người qua bóng nắng lặng thinh
Tiếng suối chảy nói thay tiếng lòng mình
Những dấu chân chắc gì còn in mãi
Rồi ngày dài rồi mưa dầu nắng dãi
Sẽ phai
Chỉ còn lại ánh lửa hồng
trời đầy sao
không tin nhắn
Không lời than phố thị
Chỉ còn đêm chếnh choáng với trăng cao
Và người
Và ta
Cùng hiểu đoạn đường đẹp đâu nhất thiết là dài
Mà đã ở cùng ai
Đã cùng ai say những ngày không hối tiếc
Rồi khi trí nhớ mình cạn kiệt
Quên ai kia hai bóng nắng trong hình
Vẫn ồ lên
Căn chòi lá
Hàng cây thẳng nắng hanh vàng
Sao yêu quá. Ru yên.
Rồi tỉnh giấc
Ta nghe tiếng côn trùng ngáy giữa đêm tháng Bảy mưa đông.Tuesday, 3 July 2018
Ngày nay ngày hai mươi năm trước
Ngày hôm nay
Rồi sẽ thành một ngày của hai mươi năm trước
Những điều mất được sẽ là quá khứ cả thôi
Còn chăng mỗi bận ký ức dội về
Cơn đau mềm dần theo ngày tháng
Rồi một ngày
Đâu cần những viên thuốc bọc đường dỗ dành
Để kịp nhận dạng cái đẹp từ góc nhìn khác
Đã bỏ lỡ
Đã thờ ơ
Như cuốn sách quăn bìa sau vài lần đọc lại
Vẫn hay
Đoạn ưa thích lại dời qua nhiều trang khác
Subscribe to:
Posts (Atom)