Saturday, 28 November 2015


THẤY CẢNH NAY NHỚ CẢNH CŨ

Hình như mình đã từng nhắc qua nhiều lần là đôi khi đang đứng ở một nơi nào đó hiện tại lại làm mình nhớ đến một nơi khác đã đi qua. Cũng đơn giản vì hai nơi có nét từa tựa và tâm trạng ngay thời khắc đó cũng vậy.
Mấy tuần trước có chạy ngang một cái hồ gần nhà mà hồi đó giờ nghe qua chứ chưa từng ghé. Hóa ra sát bên chứ có xa xôi gì. Cũng là hồ nước, cây cầu, con đường đi bộ quê quê. Một ở ngay Melbourne và một ở tận xứ Đài trên kia. Cảnh ở Melbourne có leo dốc chút xíu còn ở Đài Loan là vùng núi cao ngất, cách mặt nước biển bao nhiêu thì không nhớ nhưng cao lắm à.  Mà ngộ nghen, nói là kỵ nước thì không đúng nhưng từ nhỏ mình sợ nước vậy mà thích đi đến những nơi có nước mênh mông và chụp hình luôn có dính chút “thủy”. Mỗi nơi mỗi vùng có nét đẹp riêng nhưng nhiều cây xanh bóng mát lại nằm bên bờ nước nhìn vẫn dễ chịu hơn.

Ở Melbourne, một chiều cuối tuần tháng 11             





 Ở Đài Loan năm nào. Xitou National Park hình như thuộc vùng Nantou thì phải, nếu có dịp sẽ viết về nơi núi non yên bình này. Nơi mà mình sử dụng ngôn ngữ tay chân (body language) nhiều hơn là nói nên cũng góp thêm phần yên tĩnh.




 

Wednesday, 25 November 2015


CHU DU ĐÓ ĐÂY
Chu du đó đây có thể là đam mê, là một môn giải trí, là nghỉ ngơi, là khám phá những miền đất lạ hay chỉ đơn giản là tò mò. Đi xa hay đi gần mới được gọi là chu du? Tôi chắc mỗi người có câu trả lời cho riêng mình. Theo ngôn ngữ  kiếm hiệp Kim Dung được gọi là phiêu bạt giang hồ, nghe bụi bậm và có sức hấp dẫn vô cùng. Đối với tôi nếu có điều kiện được đặt chân tới một vùng đất lạ, trải nghiệm những thứ mình chưa từng, trò chuyện với những người sống nơi đó, đi qua những con đường mà có thể cả đời mình chỉ in dấu giày một lần, nếm qua những thức ăn địa phương thì đó là một hạnh phúc. “Vùng đất lạ” với tôi là nơi mình chưa từng đặt chân đến, không cần biết khoảng cách từ nhà tính theo đường chim bay hay bướm bay là bao nhiêu.
Đó có thể là một khu công viên cỏ xanh um ở giữa có một cái hồ đầy vịt cách nhà chỉ 15 phút lái xe. Đó có thể là Sun Moon Lake mờ mờ ảo ảo ở Trung phần của Đài Loan.
Hay đó cũng có thể là Malmo vào một ngày nắng vàng trời xanh mà gió lạnh quá chừng.

Để lên kế hoạch và chuẩn bị các thứ cho chuyến đi trước khi khởi hành thì đã đi được một nửa đoạn đường, ai đó đã từng nói thế. Bạn có thể tự đi một mình, solo, đi theo nhóm hay theo tour có người hướng dẫn, điều đó với tôi không quan trọng. Cái quan trọng là mình thấy được gì, học hỏi được gì, trải nghiệm qua những gì từ những chuyến đi đó. Đi để khi trở về có thêm chút kiến thức cho mình, bao điều vui buồn yêu ghét, hay chỉ đơn giản cầm về mấy cái vé xe bus cỏn con để khi nhìn lại à ha, hôm đó tới đây thấy gì ăn gì nhỉ? Trở về để thấy mình còn may mắn hơn rất rất nhiều người và hạnh phúc với những gì đã trải qua và những thứ mình đang có. Và thực tế nhất là trở về để thấy mình rỗng túi, tài khoản ngoi ngóp thấy thương và thế là lao vào cày như điên để có tiền xài những ngày sắp tới và cố tiết kiệm để có tiền đi tiếp.

Thursday, 19 November 2015

CÁM ƠN



Như người chèo đò đưa khách qua sông
Phấn trắng bảng đen tựa mái chèo trên dòng nước
Câu hò thay bằng lời giảng qua nhiều lượt
Những bước thăng trầm trên bục giảng bao năm

Ngày nắng ráo ngày lạnh gió mưa dầm
Vẫn miệt mài đem chữ đời mà dạy

Chân rời đò mấy ai quay nhìn lại
Người đã đưa mình cập bến nên danh
Dù chỉ một chặng trên con đường khôn lớn
Mấy ai một lần cất tiếng nói “cám ơn”?