BRUNEI ĐƠN GIẢN LẮM
Brunei có cuộc sống đơn giản và bình an. Bạn có thể cảm nhận được đều này ngay khi vừa bước chân ra khỏi sân bay Bandar Seri Begawan.
Người dân ở đây thân thiện. Rất an toàn dù đi lang thang ngoài phố ban đêm, có lẽ do cuộc sống không chật vật mấy. Vì là một nước giàu với GDP cao, dân số it nên chính phủ chăm sóc người dân của họ khá chu đáo. Họ được đi học miễn phí, hay trả phí rất thấp, được trợ cấp y tế, được cấp nhà ở..Đi khám bệnh mỗi lần nghe đâu chỉ tốn $1.Đứng đầu đất nước nhỏ bé này và cũng là người giàu nhất nước là ông vua, Sultan.
Brunei ít khách du lịch vì họ không quảng bá ngành này và vì các thắng cảnh du lịch không nhiều. Trên đường hầu như nơi nào cũng vắng vẻ trừ các khu chợ. Các khu shop cũng vắng, kể cả Jerudong Park dành cho trẻ em rộng bao la cũng vắng tanh chắc do mình ghé vào ngày trong tuần. Các bảo tàng cũng vắng cho dù tất cả đều miễn phí. Bạn đến nơi này dù vào thời điểm nào trong năm cũng khỏi cần chuẩn bị tinh thần xếp hàng hay chen chúc.
Rất ít người đi bộ trên đường, đi thất thơ ngoài đường gần như chỉ có dân du lịch hay nhập cư. Cách đi lại nhiều nhất là bằng xe hơi, thuyền máy và xe bus. Khi mình đi vé bus trong thành phố chỉ có B$1, ra ngoài trung tâm B$6 mỗi chuyến bất kể đi bao xa, tài xế bán vé luôn trên xe. Bến bus nằm ngay trung tâm gần bờ song nên cũng dễ tìm. Taxi thì khỏi phải bàn rồi, đắt đỏ và khó đón ghê lắm.
Về chuyện tiền nong thì tiền tệ của Brunei lúc nào cũng 1:1 với tiền Sing nhưng giá cả các thứ rẻ hơn, dễ sống hơn. Nếu bạn có tiền Sing khi qua đây khỏi phải đổi tiền nhưng tiền Brunei qua Sing họ không lấy dù giá trị như nhau.
Trung tâm thành phố nhỏ xíu. Đi đâu dạo chơi còn tùy theo bạn ở hướng nào, nếu bên gần bờ sông thì buổi sáng có thể ra chợ ăn sáng sau đó đi vòng vòng phố, phải ghé vào it nhất một nhà thờ hồi giáo khi đến đây. Icon của Brunei là nhà thờ hồi giáo với tên gọi dài ngoằng phải mất lâu lắm mình mới nhớ nổi tên, Sultan Omar Ali Saifuddien Mosque. Màu chủ đạo là trắng với chóp được dát vàng, phía trước có cái hồ nhân tạo khá lớn. Và nằm sát bên nhà thờ là làng nổi Kampong Ayer, nơi có dân số sống trên các căn nhà được xây trên nước đông nhất trên thể giới. Nếu có thời gian bạn nên đi thuyền máy vòng quanh làng nổi để thấy nơi đây có đủ từ trường học, shops, trạm xăng, bốt cảnh sát..Một nơi thú vị.
Buổi tối qua hướng bên Gadong vui hơn, bên này nhộn nhịp “Tây hóa” hơn hướng bên sông sát trung tâm. Chợ đêm Gadong cũng vui (Gadong market), chủ yếu bán đồ ăn và đặc biệt ai thích ăn sầu riêng thì đây là nơi phải nói là bán sầu riêng rẻ nhất Á Châu (theo cá nhân mình) mà có nhiều loại nhất.
Ăn mặc không nên thoải mái như ở bên mình nhất là khi vào các nhà thời hồi giáo, áo tay dài, quần dài.. Và họ có giờ giấc nhất định cho khách vào thăm, tránh các giờ cầu nguyện.
Tùy theo bạn ghé Brunei mấy ngày. Nếu chỉ hai ngày thì có thể chia ra một ngày ở trung tâm, ngày còn lại ra ngoại ô, hướng Jerudong park ra biển nếu có trẻ em đi cùng (và cũng gần khu resort, sân golf 5-6 sao gì đó) hoặc hướng Seria, có bảo tàng về dầu khí của Shell. Shell độc quyền khai thác dầu ở Brunei từ xưa giờ (cả nước chỉ có 1 hiệu xăng duy nhất) nên đi ra hướng Seria mới thấy nó hoành tráng cỡ nào, từ các nơi trữ dầu dọc đường, máy khoan, số lượng người làm... Mình không làm bên ngành này nhưng thấy rất thú vị, vào bảo tàng ( gọi là Oil and Gas discovery centre, của Shell) cũng học được nhiều điều.
Nếu muốn tham quan cung điện của ngài Sultan thì nên đi vào dịp sau Ramadan. Hoàng gia sẽ mở cửa cung điện 3 ngày sau khi Ramadan kết thúc để cho người dân và khách vào tham quan ,ăn uống…Họ gọi đây là "Tết". Đây cũng là thời điểm 'hot", đông khách du lịch nhất trong năm.
Vào ra sân bay BSB có đóng phí.
Brunei là nơi giản dị, vắng vẻ. Là nơi dành cho kiểu đi để thư giản nghỉ ngơi. Nếu bạn thích ồn ào, thích shopping, ăn uống sang trọng…thì nơi này sẽ chán lắm nhé.
Chúc bạn có chuyến đi vui, về bình an.
Saturday, 26 December 2015
Saturday, 19 December 2015
NÊN GỌI LÀ GÌ?
Con đường dài sớm hôm
Mặt nhìn không
rõ mặt
Tay không thấy bàn tay
Quờ quạng tìm nhau mãi
Nghe tiếng nói tròn
âm
Sao yên bình quá đỗi
Câu nửa dạ chưa thề
Vội chi về chung lối
Ngày hạ kia
Một chiều rảnh rỗi
Tay nắm được bàn
tay
Mắt chưa nhìn rõ
mặt
Chỉ tiếng cười trong vắt
Mà lung linh một đời...
Wednesday, 9 December 2015
RICHMOND VILLAGE và ký ức tuổi thơ
Một buổi
sáng trời trong mặc dù vẫn se se lạnh. Ăn nhanh hai lát sandwich và cầm theo ly
cà phê tôi đi dọc đường Macquarie St để đón xe bus đi Richmond village. Trước
khi qua Tasmania đã nghe nhiều người nhắc đến cái làng nhỏ mà dễ thương này. Ai
cũng nói nhất định phải đến đó nếu không khi về lại hối hận. Gì chứ đã ở gần
sát bên thì cũng ghé qua cho biết, để phải hối hận thì ai nào muốn nhất là bỏ
qua những chỗ đẹp.
Một nơi đẹp “hiền”, nét làng quê vẫn trong từng ngỏ ngách. Mặc dù cách trung tâm Hobart chỉ 25 phút đi bus nhưng quang cảnh khác dần khi gần đến nơi. Bạn có bao giờ đến một nơi mà mình cảm thấy như đi ngược về thời tuổi thơ không? Con đường làng, cây cầu bắc ngang con sông nhỏ, những chú vịt bơi lội hay rỉa lông bên mép nước. Tôi đã có cảm giác này trên đường đi và khi bước trên những con đường nhỏ trong làng. Cảnh vật hai bên đường dĩ nhiên không có gì giống như Việt Nam nhưng đã gợi lại trong tôi những ký ức ngày còn nhỏ. Và nhất là khi uống ly nước lạnh xin ở tiệm bánh mì duy nhất trong làng làm tôi nhớ hồi nhỏ mỗi lần đi đâu về liền chạy nhanh ra lu nước mưa, uống liền cả gáo đầy mới đã cơn khát. Cái mát lạnh đọng lại cổ họng y chang nhau. Có lẽ một phần cũng vì nước uống ở Tasmania nổi tiếng mát và ngọt hơn nước ở các tiểu bang khác. Đúng là ngọt, không thể đánh được mùi nằng nặng như Melbourne. Vì ít dân, không khí sạch hơn và nước mát hơn nên người dân ở Tassie cũng nổi tiếng có làn da đẹp. Lần sau chắc phải sắp xếp thời gian nghỉ ở đây lâu hơn để cải tạo da một chuyến.
Ngoài Richmond bridge là biểu tượng của làng cũng là cây cầu đá cổ nhất ở đất Úc còn nguyên vẹn nối hai bờ sông Coal River thì nhà thờ St John cũng nổi bật không kém. Nhà thờ xây từ năm 1832. Nơi này nằm trên một khu đất cao nên có thể nhìn xuống thấy cả nào sông, nào trường làng, nào những con đường rộng hẹp rợp bóng cây, bóng nhà lưa thưa.
Một điều hay nữa là khi đi từ nhà thờ St John trở lại bến bus thay vì đi con đường chính bằng phẳng thì tôi chọn đi đường tắt. Dọc theo con sông nhỏ trong làng. Nhờ đi đường tắt mà phát hiện ra con đường mòn này đẹp quá, và cũng rất thơ.
Subscribe to:
Posts (Atom)