Thursday, 28 January 2016

Nhớ Nice

Một đoạn ngắn viết từ năm trước khi đang ngồi nhớ xứ Tây

"Tự nhiên nhớ đến Nice với bầu trời xanh không gợn chút đục nào, nếu nhìn sơ khó mà phân biệt đâu là lằn ranh mây nước. Một phần chắc do mắt mờ, tăng độ như đang chạy nước rút.

Ở Nice, bãi cát không mịn,nước rất trong, nhiều sỏi to nên đi đau chân có khi muốn hét lên vậy mà vẫn nhớ.

Nhớ nơi này vì cả ngày nay nghe tin tức về Mecca, về The Hajj về hàng triệu tín đồ và những bước dẫm đạp lên nhau dẫn đến bao nhiêu người mất mạng. Cô bạn người Egypt nói những bước chân này không... dừng lại được, không ai có lỗi cả vì họ phải tiếp tục bước tới và bước tới.

Và nhớ về Nice là vì mấy tháng trước đọc tin tức thấy ông vua của Saudi Arabia khi đến đây đã "khóa" cả bãi biển dài mấy cây số. Không nhớ rõ là ông thăm Nice trong bao lâu nhưng nghe đâu dân địa phương và khách du lịch phẫn nộ ghê lắm. Du lịch đến thành phố đầy hơi hướng Địa Trung Hải này mà bị cấm xuống biển đụng nước, cấm nằm dài phơi nắng lấy Vit D và lấy chút mầm ung thư da thì coi như thất nghiệp. Giận là phải.

Đúng là Mecca và Nice không có bà con, chẳng có chút gì liên quan nhưng có chút lòng thòng dây nhợ nên lục lại xem lại mớ hình. Nhớ buổi chiều leo lên quả đồi kia tính chờ mặt trời lặn mà cứ lo nhiều chuyện nên khi nhìn lại trời tối đâu mất. Nhớ những chuyến xe muộn nhốn nháo khi về đến nhà trọ đã gần nửa đêm mà cái vòi nước chết tiệt lại gây sự, tắm ra bực quá quên cả buồn ngủ. Những ngày quá ngắn mà nhớ dài dài. ''





 

Wednesday, 27 January 2016

Chiều nay cơn gió sang ngang
Chiều nay mưa khóc lỡ làng mùa ơi
Chiều nay nắng đã quên phơi
Hoàng hôn ướt sũng hạt vơi hạt buồn...

Monday, 18 January 2016

Khóa tình yêu


 Hôm qua đi ngang cây cầu ở Southbank, Melb. thấy lác đác mấy cái khóa đủ màu liền nhớ tới chuyện mấy tháng trước. Nghe đâu đống khóa ở Melb đã được nấu để recycled, còn bên Paris hông biết sao.


“..Và tình hình là những cái khóa tình yêu này gần đây người ta phát hiệt là nguyên nhân làm nhiều cây cầu bị oằn đi. Có thể sập trong tương lai, mà chắc là tương lai xa. Nghe cứ như đùa nhưng nghe đâu nhiều nơi đã bị cấm, và họ khuyên nên thay bằng hình ảnh sẽ sinh động, nhẹ nhàng hơn. Chuyện gì cấm được chứ chuyện này hơi khó à nha..”

Lúc trước mình viết đoạn trên khi nghe loáng thoáng chuyện nhiều cây cầu bị mấy cái khóa yêu đàn áp quá sức chịu đựng. Cứ tưởng là còn xa xa vậy mà trong vòng có vài tuần mà tổng cộng bảy tám trăm nghìn chiếc khóa tình yêu trên hai cây cầu nổi tiếng bị ‘thủ tiêu’, một ở xứ Tây bắt qua dòng sông Seine và một ở xứ chuột túi bắt qua dòng sông Yarra, Melbourne. Những chiếc khóa đủ màu đủ kiểu khi được mắc vào thành cầu nhẹ nhàng ngọt ngào bấy nhiêu thì bây giờ bị xử lý một cách quá ư là bạo lực như ý kiến của nhiều người. Số phận của những cái khóa này chưa biết về đâu, có thể được tái chế, được đấu giá hay được lưu giữ trong bảo tàng cũng không chừng.


Mà cầu xây lên để nối liền hai bờ sông cho việc giao lưu giữa hai bên dễ dàng hơn chứ đâu phải để gắn khóa kỷ niệm đâu nè? Phải gồng mình đeo hơn 4-5 tấn trong một thời gian đâu phải là chuyện dễ, không những vậy mà còn dòng người nườm nượp qua lại mỗi ngày. Chịu gì nổi. Lỡ một ngày mấy cây cầu oằn mình gãy cái rụp hay rơi rớt một phần thì người trên cầu hay đúng lúc tàu chạy ngang hậu quả không lường được.

 Mỗi cái khóa chứa đựng một câu chuyện khác nhau. Chắc chắn mỗi khóa cũng được gắn lên ở những thời điểm khác nhau trong hành trình “yêu”. Hai người  yêu? Đã đính hôn? Đã kết hôn? Hay đã có vài mặt con với nhau?  Hai người tóc đã phai màu? Hay hai kẻ đơn phương độc mã từ hai xứ sở khác nhau chu du rồi gặp nhau ở đầu cầu, lằn điện xẹt ngang. Cả hai đi đến giữa cầu đã thành một cặp và sẵn cái khóa ba lô liền ghi tên hai đứa rồi bon chen treo nó tòn teng với bao cái khóa khác. Tiếng sét mà chạy đâu cho khỏi. Khóa còn đó, chìa khóa biết đâu cũng còn đâu đó dưới đáy sông nhưng bao nhiêu cặp đôi trong số gần cả triệu kia còn đi chung một trên một con đường?

 Bởi vậy nếu bạn đã từng gắn một cái khóa tình yêu vào đâu đó và hiện tại vẫn còn nắm tay (hay chia tay rồi?) người bạn đường lúc ấy thì nên làm một chuyến đi tìm lại kỷ niệm (hay hoài niệm), lấy cái khóa về nếu còn giữ một chìa thứ hai hay dẫn theo ông thợ mở khóa cho chắc ăn. Lấy cớ này vừa du lịch vừa hâm nóng lại tình yêu, biết đâu lấy được cái khóa về ngày ngày nhìn thấy nó tình cảm lại đậm đà hơn hay biết đâu nó lại cứu vãn tình thế khi tiếng sét đã hết lóe sáng từ lâu và tình cảm hai người đang bên bờ vực. Hoặc nếu đã chia tay thì biết đâu khi đến đó người kia cũng đang lang thang tìm lại cái thời còn nồng nàn.."là rất dễ thương như 18, ngọt lịm như đường cát trắng tinh..” (thơ tui) như mình, hay biết đâu đến đó lại gặp tiếng sét lần thứ hai. “It happened, therefore it can happen again: this is the core of what we have to say” (Primo Levi) . Mặc dù câu nói đó ông kia đang nói về một chuyện hoàn toàn khác với chuyện yêu đương nhưng có chút liên quan về ý nghĩa, có thể tạm dịch lệch một chút là lịch sử đã xảy ra thì có thể sẽ xảy ra lần nữa ở cùng địa điểm.

Chốt lại là nhanh nhé, trước khi cây cầu bạn từng gởi gắm đồ được cởi bỏ gông xiềng. Biết đâu…..