Phố sông nước ở Châu Âu
Ở Châu Âu có vài thành phố sông nước mà theo mình mỗi nơi
mang một nét đẹp riêng, điển hình như là Venice, Amsterdam, Copenhagen và
Brugge. Có lẽ những nét đẹp này một phần bị ảnh hưởng bởi địa lý, khí hậu, cách
trang trí và sinh hoạt của mỗi nơi hay cũng có thể do cái nhìn của người thưởng
ngoạn.
Các dòng kênh ở Amsterdam đẹp một cách gọn gàng, khuôn mẫu,
có phần ‘đứng đắn’ nhờ vào kiến trúc và màu sắc của những dãy nhà hai bên. Nhìn
thoáng qua cứ tưởng nhà nào nhà nấy chỉ có một kiểu là nhà sậm màu với chóp nhọn
bầu nhưng thật ra nhìn kỹ có khác đấy nhé. Các dòng kênh được trang trí bằng những
chiếc cầu đủ kiểu, đa số màu đậm và hầu hết được làm bằng kim loại với các song
thẳng hay uốn lượn tiện cho việc…dựng và khóa xe đạp. Một nét đặc trưng khác của
thành phố mà cũng là đặc sản đó là xe đạp. Nhiều vô kể. Và những người chạy xe
đạp trên các con đường hẹp dọc bên dòng nước cũng mỗi người một vẻ. Có người áo
vest phẳng phiu, có người áo thun quần lửng vừa chạy vừa ăn, có người chở giỏ
thong dong như đi chợ. Buổi sáng mua một ly cà phê rồi biếng lười ngồi nhìn người
qua kẻ lại tôi thấy là một cái thú ở chốn này.

Copenhagen thì lại thoáng hơn, kênh kiệu và xa cách hơn. Cái
đẹp để nhìn ngắm nhiều hơn là hòa mình vào. Các con kênh ở nơi này nhìn sáng sủa
hơn, nhiều đoạn có đủ loại thuyền buồm đậu sát hai bên đủ màu sắc. Cổ mà nhìn
trẻ trung mới ngược đời. Mình vẫn đùa nơi nào có hoàng tộc nó vậy.
Đến với Brugge như đi ngược lại thời gian, êm đềm và mộc mạc.
Thư thả, như sống chậm lại một chút, mặc cho bao vội vã ngoài kia. Một căn nhà
đá cũ với miếng vườn bé tẹo ngoài sân nằm sát bên dòng nước vừa đủ trồng vài chậu
cây có hoa trắng li ti, vậy mà cũng nhét
vừa cái bàn trà với hai cái ghế trắng nhỏ. Lâu lâu lại có vài con vịt,
thiên nga bơi qua kêu chí chóe. Đó là nói về các con phố vòng ngoài còn quảng
trường chính nơi có cái chóp cao ngất, Belfort vẫn mang nét đẹp riêng nhưng đã
được du lịch hóa nhiều.
..Ngày sẽ chẳng dài thêm thôi thì chớ vội
Chậm một chút thôi
Coi nhẹ một chút thôi
Ơ hay, ta dư giả quá chừng.
Còn Venice đẹp theo kiểu mình
hay gọi đùa là Casanova. Quyến rũ, trao chuốt mà như không, lại làm dáng một
cách bất cần. Venice lãng mạn có phần mời
gọi, buông thả hơn khiến người ta thích sà vào. Mà hễ sà vào là say, là đi lạc như lạc
vào mê cung của hệ thống kênh chằng chịt, của những chiếc cầu nhỏng cao nhìn
tương tự nhau. Đố ai ghé đây không bị lạc đường. Các con kênh nhỏ, tiếng mái
chèo khua từ sáng sớm đến khuya, tiếng gọi nhau í ới, tiếng hát tiếng đàn đủ cả.
Ở Venice đường giao thông chính là các con kênh nên mặt tiền nhà nhà đều hướng
ra mặt kênh, kiến trúc đẹp cả kiểu cả màu. Nét đặc biệt là những cây cọc thẳng
ngay trước nhà để buộc dây thuyền, có khi nhìn chơ vơ có khi như một rừng trọc.
Nhớ hồi coi phim “The Tourist” mê mẩn với những cảnh sáng sớm và cảnh tối mờ.
Đã đến Venice, đã lạc vô số lần vậy mà còn toan tính trở lại để lạc tiếp.
No comments:
Post a Comment