Đáng lẽ đã đến Nhật vào 5 năm trước kìa, khi cơn sốt mình dành cho xứ hoa anh đào đang ở 39.8 độ. Nóng hực phải chườm đá. Đùng một cái sóng thần ập đến, nước Nhật mất mát quá nhiều từ con người đến tài sản cây cỏ không khí sạch. Mình cũng mất một phần nhỏ xíu so với họ, nhưng lớn lớn so với tài sản trong tài khoản lúcđó. Số là mọi thứ đã đặt trước trả tiền nên dù là thiên tai vẫn không lấy lại 100%.
Bây giờ già hơn, chín chắn và nhiều kinh nghiệm đi hơn. Nhất là sốt đã hạ nhiệt, mát rười rượi nên khi đặt chân lên đất Nhật ít vồn vã hơn mình tưởng. Có lẽ một phần vì toan tính đi Châu Âu, đã xin nghỉ được thời gian đủ dài để làm một vòng những nơi mà lần trước chưa có dịp vậy mà bản tính nhát gan lại trỗi dậy. Bao nhiêu chuyện lùm xùm, sợ lạc đạn nên thôi. Đi Nhật, lần đầu. Thôi đi luôn 5 tuần cho khỏi hối hả ngược xuôi.
Ghé từ giữa tháng Ba.
Ở đây sạch và yên lặng quá. Đó là những cảm nhận đầu tiên khi mới đến. Sau 3 tuần, qua nhiều thành phố, vẫn là sạch và yên. Trên xe lửa lâu lâu lại có tiếng nhắc để điện thoại di động silent và tránh trả lời máy. Nhà hàng đang có khách rất đông mà nhìn bên ngoài tưởng bữa nay nghỉ bán. Cho đến tông quần áo họ mặc cũng mang một vẻ trầm tối, lặng lẽ. Trừ màu tóc.
Thấy ai mặc xanh đỏ tím vàng khỏi cần mở miệng cũng biết người đó chỉ ghé đây chơi. Kinh nghiệm cá nhân nên khỏi nhìn đâu cho xa.
Thời gian rộng. Đủ cho mình trải nghiệm những cách ăn ở, đi lại ( chủ yếu vẫn bằng train) và va chạm với những người khác nhau.
Một Takayama đẹp cổ như người già. Phố nhỏ, yên. Ấn tượng với hai đôi tay đôi chân dài quá khổ trên cầu. Và khiêng valy mình vào phòng là hai bác gái nhỏ người chắc đã quá sáu mươi. Giằng lại cách nào cũng không xong, thôi buông. Hình như số lượng người sống khỏe sống thọ đông nhất ở Nhật thì phải.
Một Toyama trẻ hơn, ồn ào hơn. Lần đầu ở Airbnb, với tấm bảng nhỏ hình chữ nhật "welcome... " treo lủng lẳng trước phòng đã đạt điểm 90.
Matsumoto castle với mình cho đến bây giờ vẫn là đẹp nhất dù lúc đến vườn hoa mới lấm tấm nở. Cho điểm nhỉn hơn cả Himeji.
Manazuru nhỏ như một làng chài thời đại mà mình chưa từng nghe nhắc đến mặc dù ở gần Odawara và Hakone. Con đường về nhà lên xuống dốc bất chợt, nhà được giấu trong cái hẻm bé xíu lên mấy bậc tam cấp, thêm hàng cây nửa lớn nửa bonsai trước nhà. Thơ. Buổi sáng, kéo vẹt cánh cửa mỏng, cái lạnh thoảng vào nhà mang theo mấy chùm nắng non đầu xuân. Đôi chân dưới bàn được sưởi, tay vân vê ly trà thô ấm. Mùi trà xanh quyện vào với cái trong trẻo sớm mai, ước gì đừng đi nữa.
Vậy mà hai ngày sau lại bùi ngùi đi tiếp. Bước tới giữa bậc thềm còn quay lại hỏi bạn chủ nhà ở dài hạn chắc rẻ hơn nhiều chứ ha?
Rồi leo núi tìm mây. Lake Ashi hôm đó gần như chìm trong mây. Tuyết rơi lả tả.
Rồi mưa ở Takamatsu, băng qua cây cầu dài ơi là dài, cảnh đẹp trên đoạn này theo mình nên thêm vào list phải đến nếu ai đi xuống hướng Hiroshima. Rồi còn món mì sanuki udon đặc sản bên đất này cũng thêm vào list ẩm thực nhé. Cảnh đẹp đồ ăn ngon lại thêm vụ bỏ quên máy ảnh trên xe lửa. Một phen hú hồn.
Ueno park đẹp, hoa ngập trời người ngập đường nên nhức đầu quá bèn qua bên Yokohama ở, cả đường hoa là của riêng mười mấy mạng lác đác. Hoa trèo ngập hai bên bờ sông.
Rồi Yamadera với 1000 mấy bậc thang. Hoa chưa nở cũng chẳng phải thu mà đẹp ngất cần ngừoi đỡ. Cheo leo.
Thêm Ginzan Onsen lọt thỏm giữa núi. Tuyết còn nhiều, đã tan cũng nhiều nên lạnh co ro. Hai dãy phố dọc bên bờ kênh chìm lờ mờ trong sương, trong khói bốc lên từ đặc sản của vùng là nước khoáng.
Tạm thời chỉ nháp bi nhiêu. Chi tiết từng nơi về có thời gian dài dòng kể lể sau.
"...Tôi đang đi
Bao giờ bạn bước qua ngạch cửa?
Cứ đi đi mà
Thả hồn vào từng ô cửa lắm lúc đầy hoa"
No comments:
Post a Comment