Monday, 20 June 2016

Một chiều đông Melbourne

Một chiều mùa đông gần giữa tháng Sáu. Nắng tắt, gió nhẹ. Hơi lạnh bắt đầu thấm vào da.  Tạt vào Royal Arcade để tìm chút hơi ấm. Tôi vẫn thích ghé vào nơi này mỗi lần vào Melbourne CBD vì những cánh cửa cong cong, mấy cái bảng hiệu uốn éo, nhợt nhợt xưa xưa. Kiểu hoàng gia, tôi vẫn hay đùa.

Tôi mua một cái macaron mùi chanh dây (passion fruit) ở Little Royal macarons. Và đi đến cuối arcade mua thêm ly latte. Cỡ trung, đem đi, không đường. Đó là một tiệm cà phê Ý, tôi quên mất tên chỉ nhớ họ kê vài cái bàn nhỏ, vài cái ghế tròn sát cửa.      Chỗ đứng chờ hẹp, ấm chỉ vừa cho khoảng 4 người chen vào. Trong khi chờ anh chàng đẹp trai hóm hỉnh pha cà phê, tôi tranh thủ đọc mấy dòng về Capricorn từ một phần trang báo họ cắt ra dán trên bệ. "Chuyện bạn thích uống trà hay cà phê có thể nói lên tính cách của bạn". Còn thêm năm sáu dòng nữa, tôi hiểu từng chữ một nhưng đọc hết cả đoạn lại không hiểu gì. Bởi vậy từ xưa giờ tôi luôn cho rằng chuyện coi bói xem tướng chẳng bao giờ gặp đúng tầng số của tôi. Đó là một ngôn ngữ hoàn toàn khác, khó hiểu vô cùng. Hay là lòng tin của mình không đủ mạnh?

Liếc qua thấy tôi đang chăm chú đọc, anh chàng vừa chìa ly cà phê cho tôi vừa hỏi " tuần tới của cô thế nào? " tôi không hiểu mấy dòng này, mà chắc không đến nỗi nào. Chỉ biết hiện tại cần uống liền một hớp cho ấm, ngoài kia lạnh quá."

Hơi ấm và mùi thơm từ ly cà phê làm tôi dễ chịu hơn. Tay bớt tê vì lạnh. Đường phố lúc này đã vắng người, ai cũng bước những bước dài hơn so với khi trời chưa tối. Một cặp trẻ đi đối diện trên tay họ cũng cầm ly cà phê, vai sát vai im lặng. Người mẹ trẻ khum xuống kéo cái khăn len che cổ con, đẩy xe đi nhanh. Tiếng bánh xe lăn trên mấy chiếc lá khô tạo nên thứ âm thanh vỡ vụn, bị át bởi tiếng gió vút qua.

Đi thêm một đoạn tôi thấy một quầy nhỏ được dựng lên giữa đường " Le  petite Creperie". Rộng chừng hai mét vuông mà nhìn sơ qua thấy đủ đồ nghề từ dâu tây, chocolate, chuối bơ đường.. Bột được đựng trong một thùng kem cũ. Bồn rửa tay bé tẹo. Trên giá có bộ loa cũ dây nhợ chéo qua chéo lại. Chủ nhân nơi này là một anh chàng người Pháp, chắc chừng hai mấy. Biết người Pháp khi nghe giọng anh hỏi khách muốn bánh loại nào. Tôi đứng lại nửa phút, thấy anh chàng đang tráng bánh một cách điệu nghệ, một tay vừa kéo bột cho đều một tay đang bấm chọn nhạc. Có hai bạn gái đang líu tíu đứng chờ. Tôi bước đi bên tai còn nghe tiếng hát đùng đục "you shot me down, I hit the ground...Bang bang".

Một buổi chiều mùa đông ở Melbourne. Thứ Hai mười ba. Mừng sinh nhật nữ hoàng. Bà bao nhiêu tuổi rồi nhỉ?

No comments:

Post a Comment