Nhớ một buổi chiều ở Mainz, đi ngang qua khu trung tâm thấy đông người vừa ngồi vừa đứng mình cũng tò mò ghé xem thử. Thì ra lúc đó gần có bầu cử nên có mấy hoạt động tranh cử ngoài trời để các ứng viên tiếp xúc với dân. Có vài cái bàn dài, vài quầy dựng lên để bán đồ ăn. Mình cũng bon chen mua một combo 8eu gồm ly rượu, một ổ bánh mì với sausage.
Ngồi ăn cùng bàn với mấy bác người Đức, hai bác trai với ba bác gái. Hành trang vắt vai chỉ duy nhất tiếng ‘cám ơn’ bằng ngôn ngữ địa phương, trò chuyện với mấy bác chỉ nói được vài từ tiếng Anh mình hiểu được vậy mà cũng qua một buổi chiều vui vẻ. Một bác còn mời thêm 1 ly rượu mà từ chối hoài không xong nên thôi cứ cạn ly. Uống hết ly đó bác lại ra dấu thôi thêm ly nữa rồi về.
Trời tối mới đứng dậy chào mấy bác để về chứ ngồi thêm nữa sợ không biết “đêm nay ai đưa em về”*.
Hơi lơ mơ, vậy mà trên đường về nhà trọ gần Mainz Hauptbahnhof lại còn nhìn rõ phát hiện ra một quán ăn Việt. Một quán ăn gia đình nhỏ nhỏ mình không nhớ tên, kê chừng năm chiếc bàn mỗi bàn hai ba ghế. Hình như gần giờ đóng cửa nên quán vắng, chỉ còn một anh tóc vàng ngồi ăn trong góc.
Vừa bước vào thấy một bác lớn tuổi mặc áo trắng như đầu bếp đứng gần cửa liền nói luôn tiếng Việt “Bác ơi có món gì nóng nóng cho con một tô”. Bác cười cười nói “ủa sao biết tôi người Việt? Bảng hiệu đâu có chữ Việt nào”. “Hơn 2 tuần rồi con không nói tiếng Việt nên thấy bác con đoán 80% người mình nên mừng quá hỏi đại”. Rồi bác kêu là tối rồi trời lại lạnh thôi ăn phở đi cháu, bác người Bắc nên chỉ nấu phở Bắc. Mình xin thêm ly nước chanh trong khi chờ phở.
Quán trang trí đơn sơ, vài tranh vẽ phong cảnh đồng quê treo trên vách trái. Vách phải là menu có hình ảnh, tiếng
Đức và tiếng Anh. Trong một góc khuất gần lối vào bếp có cái bàn thờ nhỏ khói đang kéo sợi, kế bên là hai quả táo màu xanh. Anh tóc vàng ăn xong trên dĩa còn chút mì, kêu tính tiền. Một chị đi ra vừa cầm hóa đơn vừa cầm cái hộp. Anh trả tiền rồi lấy nĩa đùa phần ăn còn lại vào hộp gọn hơ. Nói lớn tiếng cám ơn rồi tay vác ba lô tay cầm hộp đi ra cửa. Khách quen, chị nói.
Quán đúng là do bác trai làm chủ, bác đứng nấu và có hai người con ra phụ. Tô phở bác bưng ra to vật vã, nóng hổi, thơm mùi rất phở như lâu lắm mình chưa được ăn. Sau bác còn tự đem ra thêm một chén chè (là chè ngọt nhé, không phải trà). Khi trả tiền bác cứ từ chối không lấy, nói là lâu lắm mới thấy người Việt từ nước khác ghé nên thôi. Năn nỉ cuối cùng bác lấy 5eu, “cho cháu khỏi ngại tối về lại mất ngủ”. Một ngày no say, tối về lên giường rà nghe bài “Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi…” của bác Phạm Duy cho thêm hợp tình hợp cảnh.
Lúc nào cũng có nhiều chuyện xảy chung quanh khiến mình quên quên nhớ nhớ nhưng có những buổi chiều, buổi tối như vậy khó có thể mà quên.
*
Nguyễn Ánh 9
No comments:
Post a Comment