Hỏi ở Berlin tôi nhớ gì nhất? Bún riêu cua.
Sao không là currywurst nồng nồng cay cay?
Sao không là mái vòm được chạm trổ tinh tế từ
ngoài vô trong, nơi được in trên hầu hết các postcard?
Sao không là Alexanderplatz với chiếc đồng
hồn thế giới to đùng phía trước?
Sao không là buổi sáng nhiều mây giữa khu
chợ thủ công bên bờ sông hay những tảng xi măng vuông góc để tưởng nhớ một thời
u tối?
Có những chuyện mình không giải thích được mà chỉ cảm thôi.
Buổi chiều đó sau khi vật lộn với mớ hành lý lỉnh kỉnh từ Dresden, rồi Potsdam, tụi tôi cũng đến nơi. Không biết đã leo bao nhiêu bậc thang, khi lên đến mặt đường mưa như xối vào mặt làm tôi tỉnh hẳn. Quên hết cả lạnh. Quên luôn mình đang đứng trên đất lạ. Quên mang dù, mà nếu có cũng biết làm sao che, hai tay vừa xách vừa kéo. Vòng qua con phố nhỏ, quẹo vào cái cổng to to vì mưa lớn nên chẳng thấy rỏ thứ gì cả. Qua một hành lang dài. Bước vào nhà hơi ấm phả vào mặt và mùi riêu cua như ôm cả tôi và những thứ cồng kềnh bên tôi. Ấm quá. Hai gương mặt xa lạ đón hai đứa tôi với cái cười ngọt trên môi và những lời hỏi han như đã quen biết từ lâu. Đó là cảm giác ấm cúng của những lần đi xa về, mở cửa bước vào nhà mình.
Đừng hỏi tại sao tôi tài quá đoán ra được mùi cua mà lại là bún riêu. Chẳng có bí quyết gì đâu, chỉ là lúc đó lạnh quá, lại đói lại thèm một tô gì nóng nóng ăn cho ấm người nên khi đánh mùi đồ biển đoán đại thôi. Nói thật, đó là tô bún riêu ngon nhất tôi được ăn cho đến bây giờ, khi đang viết mấy dòng này. Hai cô chú nói tụi tôi có lộc ăn, cua tươi luôn đấy. Giữa tất cả xa lạ mà tôi như đang ở nhà, cảm giác nhớ “mùi nhà” trong mấy tuần qua tạm thời đi vắng. Đó là hạnh phúc. Chỉ đơn giản vậy.
“Ta yêu hôm nay. Ngày rất dài màu mắt vẫn lung linh”.
No comments:
Post a Comment