Tôi từng hỏi
giữa những cuộc đi về tôi ở đâu
Buộc hai đầu dây đế giày mòn vân cát
Lửng lơ giữa ngày hè chan chát nắng
Ba mươi
Tôi từng hỏi
vách tường ố có chặn bước đi lui
Lỡ đường trước mặt mai hờn vết cắt
Thôi vầy đi
Xỏ xâu buổi vui
Giấu trong túi những hoàng hôn tím lặng
Đôi dép lủng lẳng một tay
Một tay nắm tròn ram ráp cát
Để dành tiêu đôi ngày ngột ngạt
Để đắp những chiều xao xác gọi ba mươi
Tự nhắc mình
khi xui cứ khóc vùi
Tự nhắc mình
vét đồng bạc lẻ cuối cùng bày tiệc lúc cần say
Đội nắng cõng mưa
rẽ chân trời con dốc cuối
rẽ chân trời con dốc cuối
Qua trăm lẻ mất còn
Bạc thắm
Để bao dung người đi tiếp cuộc ba mươi
No comments:
Post a Comment