Saturday, 10 February 2018

Chuyện chục năm

Mười năm trước ai biết được có ngày Airbnb, Uber với bitcoin sẽ làm mưa làm gió như bây giờ. Airbnb không làm chủ miếng đất hay ngôi nhà nào. Uber chẳng sở hữu chiếc xe nào. Bitcoin cũng chẳng thể đếm hay sờ được như tiền vàng xưa nay, mặc dù từ tiền điện tử có thể quy đổi qua cash. 

Giới kinh doanh khách sạn, nhà nghỉ chắc không bị ảnh hưởng nhiều như taxi, cứ nghe đình công biểu tình liên tục. 
Dù xưa giờ số lần mình đi taxi đếm được trên đầu ngón tay nhưng tiếng than nghe nhiều. Bữa kia xe bị quẹt nên phải đưa đi sơn lại. May nhờ bảo hiểm lo cho 2 bận taxi đưa rước nên mới có dịp hỏi thăm bác tài. Mười năm trước người ta kinh doanh taxi có lời hơn bất động sản. Một miếng taxi licence có thể lên tới trăm mấy nghìn, từ khi có Uber giá giảm hơn nửa, hay có thể được cấp miễn phí. 

Bạn kia mua $1000 bitcoin chưa đầy bốn năm đã lời gấp 4-5 chục lần nên bây giờ dù qua một đêm có giảm giá phân nửa hay cả 180 tỉ của nhiều người khác bay mất bạn cũng chẳng lo. Bạn đã quên mình từng có từng sở hữu thứ tiền lơ lửng kia.

Mình hay nói mỗi mười năm dài quá, nhiều thay đổi quá nhưng đôi khi cũng nên nhắc chuyện chục năm. Đọc nghe nói chuyện vĩ mô vậy chứ mình chỉ đủ sức lo chuyện nano quanh nhà. 

Mười năm, đám cây ăn trái đã cho quả mấy mùa. Năm nay fig với apricot ra nhiều trái hơn năm trước. 

Mười năm, mình thay đổi từ quen được phục vụ tới tự phục vụ. Ở nhà hay đi xa đều vậy. Dễ nuôi dễ ăn ít quạu hơn. Dễ bỏ qua cho người khác hơn, bạn hay nói dễ nhường hay lùi bước hơn ( dù sau đó biết cách bước tiếp hai ba bước nhanh hơn). 

Còn khi đi xa, hồi đó từ việc qua agent nhờ mua vé đặt xe đưa đón, ở nơi có sao mới chịu; sau  này vé tự mua, toàn ở nhờ hay share nhà người khác, tự nấu tự ăn xe cộ tự chạy chọt cho rẻ. Không biết nên buồn hay vui chỉ biết tiền của không giàu hơn mười năm trước nhưng nhìn lại giàu ở tất cả các thứ còn lại. 

Mười năm trước chỉ thấy mặt nổi của những nơi mình đi qua, là khách chính hiệu. Gần đây mỗi lần ở đâu đó nhiều khi sáng mở mắt cứ nghĩ ở nhà. Sáng đi chiều về ngồi ngay phòng khách xem một đoạn phim uống tách trà hay ngồi ở nhà bếp vừa rửa chén vừa nghe nhạc. Và khi rời đi có chút buồn, nhiều khi nhiều ngày sau vẫn nhớ. Bạn nói nghe sến, nghe sáo rỗng nhưng thật lòng đấy.

Bữa nay nhắc chuyện mười năm vì vừa hẹn một đứa bạn biết nhau đúng mười năm. Đi ăn mì Nhật. Quán nhỏ đông khách nên được xếp ngồi chung bàn với người khác. Trùng hợp là y kiểu ngồi chung bàn với người lạ tại bữa ăn đầu tiên ở đường Miếu mười năm trước. Trên đời có nhiều chuyện ngẫu nhiên thiệt lạ. Bạn kia mỗi lần nghe mình ở một nơi lạ một mình đều thốt lên “ you are so brave”. Mỗi lần mình nhắn đang ở hostel hay ở airbnb bạn lại la lên câu y chang vậy, hỏi thêm sao không ở khách sạn cho an toàn. Chiều nay nhắc lại những chuyến đi mình đùa nhìn tao có thấy khuyết miếng nào đâu, còn gánh về cả gánh chuyện tếu vụ ăn ở. Bạn làm sáu ngày từ đó giờ để mỗi lần đi đều “travel in style”, chữ bạn xài. It’s your choice, chữ tụi mình xài chung. Hai đứa khác nhau nhưng mười năm vẫn thân cũng vì vậy.


Ngày nay sẽ là một ngày của mười năm trước. Hy vọng mười năm sau vẫn tha thiết mấy chuyện nano, chứ sợ cuối năm 2027 quên nhiều, toàn quơ tay nói chuyện lớn mới đáng lo.

Monday, 5 February 2018

Qua ba mươi

Tôi từng hỏi
giữa những cuộc đi về tôi ở đâu
Buộc hai đầu dây đế giày mòn vân cát
Lửng lơ giữa ngày hè chan chát nắng 
Ba mươi

Tôi từng hỏi
 vách tường ố có chặn bước đi lui
Lỡ đường trước mặt mai hờn vết cắt
Thôi vầy đi
Xỏ xâu buổi vui
Giấu trong túi những hoàng hôn tím lặng
Đôi dép lủng lẳng một tay
Một tay nắm tròn ram ráp cát 
  

Để dành tiêu đôi ngày ngột ngạt
Để đắp những chiều xao xác gọi ba mươi

Tự nhắc mình
 khi xui cứ khóc vùi
Tự nhắc mình
 vét đồng bạc lẻ cuối cùng bày tiệc lúc cần say
Đội nắng cõng mưa
 rẽ chân trời con dốc cuối
Qua trăm lẻ mất còn 
Bạc thắm
Để bao dung người đi tiếp cuộc ba mươi 










Tuesday, 30 January 2018

Ở xa và những mảnh giấy nhỏ

" Bài này trong La La Land nè. Mà bạn này hát sai nhịp hoàn toàn. Chẳng giống trong phim tí nào. Dở" Đứa con gái 16 tuổi cất lời khi ba mẹ đều khen giọng nam này được nhất từ nãy giờ. "Họ mix khác, mà đâu nhất thiết phải hát y chang như phim hả con gái", ông ba quay qua cười. Live show đầu tiên của mùa X Facfor năm nay.

Tôi phụ họa "Anh chàng Ryan Gosling hát bài này hay à? Tui chưa coi phim nhưng nghe ai cũng khen."

" Yah. Because it's soooo good. You have to watch it". Giọng con bé kéo dài thiệt dài. 

Và cứ thế sau mỗi bài hát đều có lời bình. Từ mái tóc phủ trán của anh Ireland đến cô kia 16 tuổi nhìn chừng 25. Một bé khác tự sáng tác tự hát, bữa giờ mỗi lần xuất hiện là một bài mới mà bài nào cũng hay và ấn tượng hơn là mỗi lần mỗi màu tóc. "Too young" nghe hay thật. Bé kia từ Philippines, nhà chẳng có gì nên cả làng gom tiền đưa em đi thi. Ủa vậy cứ tưởng người ở đây mới được tham gia. Nhỏ con mà giọng lớn thật.
Một đoạn quảng cáo chạy qua. Lips liquor? Cái này hồi năm tám mấy giờ trở lại à. Bên Úc có thấy qua chưa? Chưa, chắc lúc đó tôi còn ôm bình... nước cơm.  Cười. Bên này có cháo oats, hồi đó cũng một thời. Ông bà hỏi nhau lúc đó mình đang lưu diễn ở đâu nhỉ?

Ngồi một lúc bà mẹ hỏi tôi đi pha trà có ai muốn uống hay muốn ăn gì không? 
Lâu lâu ông ba bước lại đeo bao tay bỏ thêm củi vào lò sưởi.
Tôi  ngồi đó cầm ly trà ấm như mỗi tối ngồi gác chân coi tv ở nhà. Cảm giác quen thuộc lại ùa về. Một  thành viên tạm thời trong gia đình, tôi gọi "casual family member". Dù chỉ một hay vài đêm, dù khi tôi rời đi họ sẽ mau chóng quên con nhỏ Á Châu tự mang theo cái tách của mình lúc đi xa, đã ngồi coi chung một chương trình TV khi những người ở tạm khác đến rồi đi. Tôi sẽ nhớ họ lâu hơn, tôi chắc thế khi cất miếng giấy tạm biệt bà mẹ ghi mấy dòng dựng bên khay đồ ăn sáng. Tôi rời nhà lúc 7:30, sáng chủ Nhật.

Ngày khác.
Vừa hí hoáy làm giấy check in cho tôi anh chàng ở quầy tiếp tận vừa nói " sao con gái lúc nào cũng mang hai cái valy nhỉ. Chi nhiều vậy" "Anh có gia đình chưa?" "Rồi, một con. Tôi cũng hỏi vợ y vậy mỗi lần cả nhà đi xa". Ủa tưởng có vợ rồi phải hiểu tâm lý chứ ha.

Lý do anh cằn nhằn là vì phòng tôi được cấp ở lầu bốn. Không có thang máy. Nhà này gần trăm năm rồi em. Nhiệm vụ của anh chàng là mở cửa, làm giấy tờ kiêm luôn mang đồ lên phòng cho khách.  Và đồ ăn sáng tới mỗi phòng. May mà chỉ ở một đêm, và chỉ cần valy nhỏ thôi cái lớn tôi mang gởi liền. Có bạn ở gần a? Không, nhà airbnb tuần sau em tới ở bên Dollis Hill. 
À em muốn ăn sáng lúc mấy giờ? 7:30, 8 hay 8:30? Sớm hơn được không, phải đón xe chuyến 7:19. No.

Vậy mà sáng xách giỏ ra bên cạnh cái hộp trả chìa khoá tôi thấy một túi giấy có ghi số phòng mình và tờ giấy nhỏ "Đồ ăn sáng nhớ mang theo nhé". Trong giỏ là hai cái bánh croissant nhân chocolate, hai hộp yoghurt dâu, một hộp nước táo và hai cái muỗng.

Ngày khác nữa.

Khi hỏi hai bạn chủ cho gởi hành lý lại để đi ra đảo ba ngày rồi về lấy tôi đã đinh ninh họ không nhận là cái chắc vì ngày tôi dọn ra có người khác dọn vào và thường họ sợ có gì mình đổ thừa. Vậy mà họ nói không sao để đây đi, sẽ giữ trong phòng tụi này. 

 Tôi đi sớm để bắt kịp chuyến xe 7:15. Hai vợ chồng chưa ngủ dậy. Tôi để xâu chìa khoá và tờ giấy ghi không gặp mặt như mấy bữa sáng rày vì mình phải đón chuyến xe sớm. Cám ơn đã chịu cho gởi lại cái valy nhé. Chỉ có một chuyến xe về đây vào chủ Nhật, 10:30pm nên trễ quá, sẽ ghé lấy đồ trước 8 giờ sáng thứ Hai. 
Lúc ngồi chờ phà nhận được tin nhắn cô vợ gởi tấm hình chụp cái note của tôi để lại thêm dòng chữ "Không sao. Đi vui nhé. Ra đảo nhớ leo Old Man of Storr và ăn nhiều cá". 
Đó là ngày mà mấy chuyến xe bị hủy, vừa đi vừa đợi gần 12 tiếng đồng hồ mới đến nơi. Nhưng là ngày nhẹ hẫng.

Dù tất cả đều là lần đầu gặp mặt và chắc đâu còn cơ hội gặp lại. Dù là cuộc giao dịch bên trả tiền bên nhận chứ chẳng phải " tình cho không biếu không". Dù chỉ giáp mặt trong khoảng thời gian thật ngắn trong đời người, những ân tình thoáng qua chỉ gợn nhẹ chút cảm xúc trong họ, trong tôi. Rồi sẽ quên theo ngày theo tháng nhưng nét mực trên mấy mảnh giấy nhỏ kia chẳng dễ phai. Rồi sẽ nhớ ra khi vô tình nhìn lại, ừ đã từng ở dưới một mái nhà, xài chung phòng tắm toilet, hay cùng ngồi trên cái ghế sô pha uống trà. Tám tỉ người, gặp nhau dù chỉ một ngày cũng là duyên vài kiếp. Tôi hay dùng từ ràng buộc, không chính xác lắm vì là sợi dây suôn chẳng có nút thắt nào cả.

Người từng sợ những ràng buộc thân sơ
Trên những ngả đường vô tình đếm bước
Cà phê trà chiều bia nồng say khướt

Cái ôm biệt từ mấy lượt chưa xuôi...