Friday, 28 October 2016

Hoa thơm cỏ lạ- Từ Melbourne đến Canberra



Cứ nói hoài mà chưa có dịp đi xa để tìm hoa thơm cỏ quen vào mùa xuân ở Hà Lan. Lần này có dịp đi gần tìm đến vùng có hoa thơm cỏ lạ. Floriade thay cho Keukenhof. Một chuyến đi có đủ nắng mưa lũ lụt và lắm sắc màu. Lần đầu tiên phải chạy xe qua mấy con đường ngập như sông, nước lấp xấp gần hết bánh xe, cứ tưởng phải kẹt lại giữa chừng. Thấy mấy chiếc xe đã lạc xuống vệ đường chắc cho trợt bánh không cách gì lui lại, hai chiếc khác chết máy nằm yên. May mà xe mình dễ thương bò chầm chậm cuối cùng cũng qua.

Đáng lẽ đi Adelaide để tìm đến Barossa Valley thử rượu nhưng coi bộ tửu lượng chưa cho phép nên đành hoãn lại. Đó là lý do phụ còn lý do chính vì hai ngày trước khi đi bên đó bị bão quét qua, tệ nhất từ trước nay. Cả tiểu bang Nam Úc mất điện. Nghe đâu có nhiều nơi hơn 24 tiếng sau mới có điện trở lại. Một phần cũng do 40% nguồn điện của tiểu bang được cung cấp từ..gió.

Thế là đổi hướng.

Bendigo mưa mờ mịt. Có tí xíu nắng vào buổi trưa còn lại mưa suốt. Mấy chiếc xe điện, mấy khóm tulip sũng nước.

Những cánh đồng vàng canola dẫn đến Shepparton. Cái này đúng là không tìm mà gặp, con mồi tự kiếm đến thợ săn. Năm rồi chạy hết cả xăng mới thấy một mảng vàng, bắt gặp mừng líu ríu. Năm nay chẳng tìm mà hắn vàng ươm dọc hai bên đường, có điều hơi ngấn nước và hoa chưa nở đều. Chạy suốt chẳng thèm ngừng lại, nhiều quá người ta lại chán chê là vậy. Nghe đâu những nhà nông trồng canola năm nay thất thu nặng vì mưa nhiều quá. Tận mắt thấy thì đúng thật.

Rồi những ‘cánh đồng” bạt ngàn hoa trắng. Nhìn thì giống cây cherry nhưng cũng có thể các cây họ đào. Chỉ một màu suốt một quãng dài. Những đoạn khác nước ngập như sông, buồn hiu.

Canberra là điểm đến cuối cùng. Gió lạnh tê. Mây thấp. Các con đường ngay trung tâm vắng tanh, chả bù với ngày cuối tuần ở Melbourne. Mười năm trở lại cũng vẫn còn không khí trầm trầm nhưng khác với nét trầm của Tasmania. Có vẻ thoáng hơn.

Hôm đó mọi người đều dồn về nơi có lễ hội hoa Floriade bên bờ hồ Burley Griffin. Thật ra Floriade kéo dài cả tháng giữa tháng Mười nhưng chắc bà con nghe vụ lớn nhất Nam bán cầu, cả triệu hoa tulip nên đổ về. Lại vào cổng tự do nên đông quá là đông. Cũng là tulip nhưng được trồng trong công viên rộng, lại sát bờ hồ nên thơ hơn cánh đồng khô đầy đất đỏ thẳng tắp ở Silvan, Victoria.

Trích một đoạn đã viết trên đường về khi đang bị lạc

“GPS cứ muốn quẹo trái mà điệp khúc "road closed" cứ lặp lại ba con đường liên tục. Mưa liền tù tì mấy ngày, hôm kia có đoạn đường ngập gần hết bánh xe tưởng phải quay lại mà đang hăng máu nên cứ càn tới rồi cũng qua được. Mấy cánh đồng canola lấn ngấn nước. Sáng nay trên đường về nắng ngập đường, hoa vàng rực. May mà nước đã rút nhưng đường cũ bị khoá, phải U-turn đi ngả khác.
Nhiều khi nghĩ không phải mình muốn thay đổi, rẽ hướng khác mà do hoàn cảnh thôi. Muốn đi con đường cũ gần chết mà có được đâu. Sợ bị lạc. Con đường mới cũng lắm thứ hay ho, ngó trước ngó sau, ngó ngang ngó dọc vì cảnh đẹp quá nên lạc thiệt.
Vẫn chưa thấy đường ra"




Saturday, 22 October 2016

Mainz và tô phở Bắc

Nhớ một buổi chiều ở Mainz, đi ngang qua khu trung tâm thấy đông người vừa ngồi vừa đứng mình cũng tò mò ghé xem thử. Thì ra lúc đó gần có bầu cử nên có mấy hoạt động tranh cử ngoài trời để các ứng viên tiếp xúc với dân. Có vài cái bàn dài, vài quầy dựng lên để bán đồ ăn. Mình cũng bon chen mua một combo 8eu gồm ly rượu, một ổ bánh mì với sausage. 

Ngồi ăn cùng bàn với mấy bác người Đức, hai bác trai với ba bác gái. Hành trang vắt vai chỉ duy nhất tiếng ‘cám ơn’ bằng ngôn ngữ địa phương, trò chuyện với mấy bác chỉ nói được vài từ tiếng Anh mình hiểu được vậy mà cũng qua một buổi chiều vui vẻ. Một bác còn mời thêm 1 ly rượu mà từ chối hoài không xong nên thôi cứ cạn ly. Uống hết ly đó bác lại ra dấu thôi thêm ly nữa rồi về.

Trời tối mới đứng dậy chào mấy bác để về chứ ngồi thêm nữa sợ không biết “đêm nay ai đưa em về”*.


Hơi lơ mơ, vậy mà trên đường về nhà trọ gần Mainz Hauptbahnhof lại còn nhìn rõ phát hiện ra một quán ăn Việt. Một quán ăn gia đình nhỏ nhỏ mình không nhớ tên, kê chừng năm chiếc bàn mỗi bàn hai ba ghế. Hình như gần giờ đóng cửa nên quán vắng, chỉ còn một anh tóc vàng ngồi ăn trong góc.

Vừa bước vào thấy một bác lớn tuổi mặc áo trắng như đầu bếp đứng gần cửa liền nói luôn tiếng Việt “Bác ơi có món gì nóng nóng cho con một tô”. Bác cười cười nói “ủa sao biết tôi người Việt? Bảng hiệu đâu có chữ Việt nào”. “Hơn 2 tuần rồi con không nói tiếng Việt nên thấy bác con đoán 80% người mình nên mừng quá hỏi đại”. Rồi bác kêu là tối rồi trời lại lạnh thôi ăn phở đi cháu, bác người Bắc nên chỉ nấu phở Bắc. Mình xin thêm ly nước chanh trong khi chờ phở.

Quán trang trí đơn sơ, vài tranh vẽ phong cảnh đồng quê treo trên vách trái. Vách phải là menu có hình ảnh, tiếng Đức và tiếng Anh. Trong một góc khuất gần lối vào bếp có cái bàn thờ nhỏ khói đang kéo sợi, kế bên là hai quả táo màu xanh. Anh tóc vàng ăn xong trên dĩa còn chút mì, kêu tính tiền. Một chị đi ra vừa cầm hóa đơn vừa cầm cái hộp. Anh trả tiền rồi lấy nĩa đùa phần ăn còn lại vào hộp gọn hơ. Nói lớn tiếng cám ơn rồi tay vác ba lô tay cầm hộp  đi ra cửa. Khách quen, chị nói.


Quán đúng là do bác trai làm chủ, bác đứng nấu và có hai người con ra phụ. Tô phở bác bưng ra to vật vã, nóng hổi, thơm mùi rất phở như lâu lắm mình chưa được ăn. Sau bác còn tự đem ra thêm một chén chè (là chè ngọt nhé, không phải trà). Khi trả tiền bác cứ từ chối không lấy, nói là lâu lắm mới thấy người Việt từ nước khác ghé nên thôi. Năn nỉ cuối cùng bác lấy 5eu, “cho cháu khỏi ngại tối về lại mất ngủ”. Một ngày no say, tối về lên giường rà nghe bài “Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời người ơi…” của bác Phạm Duy cho thêm hợp tình hợp cảnh.

Lúc nào cũng có nhiều chuyện xảy chung quanh khiến mình quên quên nhớ nhớ nhưng có những buổi chiều, buổi tối như vậy khó có thể mà quên.



* Nguyễn Ánh 9

Tuesday, 11 October 2016

Hạnh phúc

Đọc một cuốn truyện hay..ừ là hạnh phúc
Xem một đọan phim hay cũng là hạnh phúc
Nếu đơn giản vậy thôi thì gom tay..cả chục
Những hạnh phúc giản đơn ta vẫn coi thường

Hạnh phúc..
Khi trầm mình giữa một rừng hoa dại
Vàng ươm

Hạnh phúc..
Khi thở cái không khí mát lành lạnh
sau cơn mưa

Hạnh phúc..
Khi nhìn nắng lưa thưa lọt qua tay
mang màu vàng cháy

Hạnh phúc..
Khi được ngáp dài mỗi sáng..
Khi biết mình còn có thể tỉnh sau những cơn mê

Hạnh phúc..
Được nhiều quá có khi người ta lại chán chê.

Và hạnh phúc..
Khi có thể quên những gì mình không muốn ....nhớ!!!