Mùa đông là mùa của các loại quả
chua nhiều Vit C nhiều nước, cũng là mùa 'cảm' các loại từ cảm cúm, cảm lạnh
đến cảm người dưng. Gì chứ thứ cảm người dưng này chưa có thuốc ngừa hay thuốc
làm giảm bệnh. Mà đố ai dám bỏ tiền ra nghiên cứu rồi sản xuất loại thuốc đặc
trị này, có mà lỗ trắng tay vì đây coi như là bệnh tự nhiên như nắng như gió như
nước lớn nước ròng. Chẳng ai muốn tránh, nói chi đến tiêm ngừa. Và có khuyến
cáo là loại cảm có từ khởi thủy loài người này không bao giờ tự hết như cảm
cúm cảm lạnh gây ra từ virus mà có khi cả đời không khỏi hẳn. Mãn tính? Cái gọi
là hệ miễn nhiễm cũng vô phương. Lâu lâu tưởng hết bệnh thật nhưng có dịp nào
đó bắt gặp một ánh nhìn, một câu nói hay đi qua một khúc quanh quen quen các
triệu chứng bệnh lại dậy lên. Hoá ra vẫn còn âm ỉ, chỉ bị che lấp bởi thời gian
và nhịp sống vội vã mỗi ngày.
Đó là nói về một góc nhỏ của mùa
đông.
Còn chuyện “ta nhớ ta mơ ta miệt mài
rong ruổi..” thì vẫn xảy ra, cố thực hiên đôi khi. Và biết đâu trên những con
đường mình qua lại vây vào một trong những bệnh cảm trên kia, bất kể mùa nào
thời tiết nào. Khi về có khi lại mang về cái cảm mãn tính như nhắc nhớ cái nơi
mình đã đi qua, những gương mặt mình đã chạm và ánh mắt không thể tả bằng lời
cứ lay lắc mãi.
No comments:
Post a Comment