Người cho ta kênh đời
Mặc những hơi thở cuối cùng lìa khỏi xác
Người bắt nạt dòng suy nghĩ dở dang
Những mầm non chưa vào đời môi méo xệch
Sao mà chán
Có tương lai không
Ở đâu?
Hành lang đầy những con bệnh
Lỗi ở ta?
Chỉ nhìn qua loa rồi xoay qua giường khác
Lỗi ở ta?
"Con nghèo quá, mẹ bán đất, cha nợ người.
Nước mặn chát triền miên"
Mệt mỏi quá đôi khi thà điên
lơ thơ cười buông hết
Xin lỗi
Người đâu là thánh
Ai cho mình đúng hết, chẳng sai
Và xin lỗi
đôi tay này cũng chỉ một đôi tay
Có những ngày thức dậy trong bóng tối
rồi trở về trong bóng tối
Xin lỗi
Người cho ta thờ ơ
Mặc những giằng xéo bên này bên kia thế giới
Hơi thở cuối cùng ai nặng hơn ai
Mà thôi
Người nào phải là ta
trách chi nhữnng điều mình không thể.
No comments:
Post a Comment