Một đất nước với nhiều
cái “nhất” trên thế giới. GDP cao nhất. Tỉ lệ thất nghiệp thấp nhất (2% trở lại). Đắt
đỏ nhất. Thành viên nhỏ nhất của khối UN. Mật độ dân số mỗi km2 cao
nhất. Diện tích Monaco chỉ có khoảng 2km2 , chỉ lớn hơn có mỗi
Vatican. Monaco còn được dành cho cái tên đặc biệt là “Tax heaven country”, nơi
này được những người đi làm ăn lương thích nhất vì không phải đóng thuế thu nhập,
tax free. Kể cả các doanh nghiệp cũng bị tính thuế rất thấp. Nhưng bù lại phải
đóng bảo hiểm sức khỏe cũng thuộc hàng cao nhất.
Đây cũng là nơi có
nhiều đại gia nhất và cả chân dài (?), và số những cặp đôi có tuổi tác chênh lệch
nhiều cũng thuộc hạng đông nhất mặc dù không có thống kê chính thức. Chỉ cần
nhìn vào hai thế hệ nắm quyền Monaco (được gọi là Prince of Monaco) gần đây
cũng đủ thấy sự liên quan giữa đại gia, quyền lực và người đẹp. Prince Rainier
(đệ tam) kết hôn với nữ diễn viên đẹp nổi tiếng của Mỹ là Grace Kelly vào năm
1956. Sự kết hợp này cũng một phần làm nổi thêm tên tuổi của đất nước nhỏ bé
này. Và con trai duy nhất của họ là Prince Albert (đệ nhị), người đã lên ngôi từ
tháng 3, 2005 luôn luôn là nhà bảo trợ của hoa hậu hoàn vũ ( Miss Universe) mỗi
năm.
Hình như đã đọc đâu
đó một khi hoàng gia Monaco không có con trai nối dõi, chế độ quân chủ(?)
(monarchy) sẽ không còn và đất nước giàu có này sẽ thuộc về Pháp. Có thể chỉ là
ký kết của một triều đại nào đó thôi, chắc cần kiểm chứng lại. Mặc dù là một nước
riêng biệt, nhưng cho tới ngày nay, mọi thứ ở đây đều liên quan đến Pháp. Như
là một thành phố tự trị thì đúng hơn.
Và cái nhất cuối cùng
có liên quan tới Monaco thuộc về tôi đó là thời gian dành cho nơi này ngắn nhất,
chỉ có 3 tiếng đồng hồ. Chỉ kịp ngắm một chút xíu còn lại của buổi hoàng hôn. Lý
do là vì Monaco không nằm trong hành trình, chỉ là phút cuối mới quyết định đi.
Đáng lẽ là dành 2 ngày trọn vẹn cho Nice nhưng có người khuyên nên ghé Eze, và
vì Monaco cách Eze có 10 phút nên sẵn tiện đến luôn cho thỏa cái tính tò mò.
Tính ghé ngang xem đại gia có dập dìu như lời đồn hay không, biết đâu mình đổi
đời từ đó. Tôi cười nói đùa với anh tiếp tân ở khách sạn như thế trước khi ra
khỏi cửa. Ảnh cũng cười cười “Biết đâu”.
Như đã nói ở trên, tôi mua vé ngày từ Nice đến Monte Carlo, thủ đô của Monaco. Nếu nhớ không lầm thì chuyến xe lửa cuối cùng từ đây về Nice là 22:30, bạn nên để ý ga cuối xe chạy đến Nice là ga nào, vì có khi mình bắt đầu từ ga đó mà lúc về tuến xe không chạy đến đó thì phải đón bus về chỗ trọ. Tôi gặp trường hợp này nên phải chạy lòng vòng kiếm bus như đêm hôm trước. Có ai ngờ ở đây có 2 đêm mà cả hai dêm đều phải bôn ba tìm cách về khách sạn. Chỉ là vấn đề cỏn con nhưng làm tôi nhớ câu nói của Primo Levi (ông bị bắt về trại ở Auschwitz năm 1944 nhưng thoát chết) về lịch sử nạn diệt chủng của người Do Thái “It happened, therefore it can happen again: this is the core of what we have to say”. Chuyện chạy ngược chạy xuôi kiếm xe chỉ là con kiến so với con người nên có những chuyện xảy ra một lần đã dư, mong đừng xảy ra nữa.
Vì đêm hôm trước ngủ trễ nên buổi sáng xuất phát hơi trễ, đến Eze đã quá trưa. Cà kê ở đó cũng lâu, khi ra khỏi ga Monte Carlo đã gần 7 giờ tối. Chỉ kịp đi bộ dạo quanh Port Hercule.
Ga xe lửa nằm trong lòng đất, phải lên nhiều tầng thang cuốn mới đến mặt đường.
Và trên mặt đường,
lúc này hơi vắng, trời nhá nhem. Với tôi con đường trước ga có phần giống bên Ý. Mặt phố sờn cũ cũ, chẳng biết diễn tả sao cho đúng thôi chỉ nói mọi thứ nhìn có vẻ lười nhác như buổi chiều muộn.
Trên đường đi ra cảng
ngang qua cái nhà thờ trắng nhỏ nằm lọt thỏm giữa vách núi và biển, phía trước đã thắp đèn.
Ngoài cảng, trời có vẻ sang hơn những cũng chỉ kịp bắt
chút ánh hồng còn sót lại.
Qua một quán bar nằm chìa ra nước với kiểu trang trí nhẹ nhàng thoải mái. Những chiếc ghế dựa trắng dài, những chiếc bàn dài kẻ dọc trẻ trung, và những ô vuông màu trắng, lóm đóm ánh đèn. Chỉ thấy vài ba người khách đang ngồi nhìn ra biển.
Dọc theo bờ nước lúc này đã vắng người, chỉ còn những chiếc du thuyền đủ kiểu đủ kích cỡ yên lặng bập bềnh theo từng đợt gió.
Khi quay lại trời đã
tối, đi về đường trong cho bớt lạnh. Đi ngang khu Fairmont Hotel và Sun casino, tiếng nói tiếng cười từ trong vọng ra từ trên cao. A'nh đèn lờ mờ đủ thấy khu vườn phía trước với nhiều bậc thang lên được chăm bón khá kỹ, cắt xén gọn gàng. Tôi bước lên đi dạo quanh vườn một vòng, nhìn lại mình thấy phong trần quá chứ không thôi đã lên thêm mấy bậc thang, vào bên trong kiếm một ly cocktail cầm trên tay rồi quay ra dựa lưng vào cây cột sáng bóng mơ màng nhìn ra biển. Tưởng tượng nhiêu đó đã đủ nổi da gà, sến như phim nhỉ.
Tôi chỉ là người khách lạ, đứng bên lề cuộc song nơi này. Thời gian chưa đủ để thấy mình trong đó.
Tiếng nhạc xập xình, văng vẳng
sau lưng theo tôi rời khỏi
Monaco, bỏ lại sau lưng câu nói đùa đại gia và gái đẹp. Nói nghe vui chứ thời nay đại gia và gái nhan sắc trung trung (đã là gái thì không ai xấu cả) hay điều ngược lại vẫn nhan nhản ngoài đường. Thực tế vẫn tùy duyên.
No comments:
Post a Comment