Thursday, 19 May 2016

WHAT IF IT COMES TRUE?


What if you stay
What if we say nothing
What if the reflection in your eyes is unshattered...
Like our beginning

What if leaves fall in spring
I saw it in my dreams. Once

What if it chills in summer
I felt it. Twice

What if cherry trees blossom in autumn
I couldn't imagine it

What if cherry trees are dying to blossom in winter
And we are in bikinis sun bathing on a wild beach
That was our dream
That's still my dream
What if it comes true
We will hang our wounds on a half-moon night..

------
NẾU NHƯ NHỮNG ĐIỀU KIA CÓ THẬT

Nếu như tình ở lại
Nếu như cả hai chẳng nói lời nào
Nếu như trong đáy mắt nhau không ánh lên những lời tình cạn
Mà vẹn nguyên như lúc ban sơ

Nếu như lá chợt rũ vàng khi vẫn đang xuân
Em từng thấy một lần trong mơ năm ấy

Nếu như bất chợt co ro giữa trưa hè tháng Bảy
Từng một lần rồi hai lần em choàng áo đượm mồ hôi

Nếu như những cây đào khơi nụ giữa mùa thu
Em không tưởng làm sao mà có thể


Nếu như những cây đào thôi không chờ xuân nữa
Mà nứt mình rạng rỡ giữa đông
Và hai ta
Thả rong phơi mình trên bãi biển hoang sơ nào đó
Ta đã từng mơ
Em vẫn mơ
Nếu như một ngày những điều kia có thật
Chúng mình buộc những vết thương vào nhau
Gá hờ đêm trăng khuyết

*(một bài thơ cũ, tự viết tự dịch. Lâu lâu đọc lại vẫn toàn những điều không thể)*


Saturday, 14 May 2016

MALMO



Đang xem Eurovision lại nhớ về Malmo. Một thành phố không nhỏ cũng không lớn, nơi đã tổ chức Eurovison năm 2013. Tôi cũng ghé qua đây năm 2013, chỉ vì một thứ đó là Cacao-Porter Beer, Criollo.


Một đoạn đã viết về Malmo
"Sau khi từ Aarhus trở về Copenhagen, mình dành một ngày để đi Malmo.

Trước tiên xin được nói một chút về thành phố dễ thương này. Bạn nào có coi Eurovision chắc cũng nhớ cuộc thi năm 2013 đã được tổ chức tại Malmo. Đó là lần đầu tiên mình nghe và biết tới thành phố này. Và nhờ 1 cô tourguide ở Copenhagen (cô này hướng dẫn Free Walking tour) giới thiệu thêm về 1 loại bia chỉ có ở Malmo góp phần hăm hở cho chuyến đi.

Malmo là thành phố lớn thứ 3 của Thụy Điển, nằm ở mũi phía Nam thuộc tỉnh Scania. Trước thế kỷ thứ 17, cả vùng Scania là một phần của Đan Mạch và  Malmo là thành phố lớn mạnh thứ nhì vào thời đó. Sau nhiều năm chiến tranh giữa các nước Scandinavia, vào năm 1658 Thụy Điển đã giành được tỉnh Scania về phần mình. Nơi này từng là thành phố phát triển nhất trong vùng Bắc Âu nhưng thời vàng kim đó không kéo dài bao lâu. Cũng nơi đây từng bị lãng quên, từng bị ảnh hưởng về khủng hoảng kinh tế nặng nhất, tỉ lệ thất nghiệp cao nhất trong vùng cho đên khi chiếc cầu nối với Copenhagen được xây xong năm 2000. Oresund Bridge dài 8km, nhờ đường nối này mà kinh tế Malmo được vực dậy sau thời gian ngủ quên quá dài và đây cũng là đường nối của các nước Bắc Âu với lục địa chính của Châu Âu ở phí Nam.

Malmo cũng là một thành phố “trẻ” với gần 50% dân số ở đây dưới 35 tuổi. Trước đây thì không biết sao chứ từ khi Malmo University được thành lập năm 1998 thì số người trẻ ở đây càng ngày càng tăng. Và thành phố này cũng là nơi có nhiều di dân nhất trên đất Thụy Điển, trên 40% người dân không được sinh ra tại đây. Không biết có phải vì thế mà các tệ nạn xã hội ở đây cũng cao hơn những nơi khác.

Ngồi xe có 25 phút mà thấy bao nhiêu lượt cảnh sát dắt chó đi lên đi xuống các toa tàu. Mình chứng kiến một cô gái trẻ bị hỏi cũng ngay khi vừa trong toilet bước ra. Không biết trùng hợp hay cố ý mà khi hai anh cảnh sát với 1 chú chó to đi tới cũng là lúc cô vào toilet. Họ liền gõ cửa ầm ĩ, cô gái bước ra họ liền vào trong khám và sau đó xét hỏi cũng lâu lâu.

Từ Copenhagen qua mình xuống ga Triangeln station, là một ga mới dưới lòng đất ngay trung tâm thành phố. Đi thêm vài ga nữa sẽ tới Malmo Central station. Triangeln coi như bắt đầu vào phố, đi tham quan các nơi đến Central station coi như là cuối phố.

Cũng nhờ bạn tourguide ở Copenhagen mà mình mới biết ở Malmo có một đặc sản gọi là Cacao-Porter beer (Criollo). Như tên gọi, đây là một loại bia đen, đậm đà, thuộc loại mạnh 8%alc và khi uống vào mùi cacao cứ thoang thoảng. Loại beer này được ủ và bán ngay tại nơi sản xuất gọi là Malmo Brygghus. Đây là một building cổ có nhiều tầng, và thật ra nơi này trước kia đã từng làm bia dưới tên gọi Richter’s Brewery, từ năm 1898. Trên các bức tường vẫn còn trưng bày nhiều hình ảnh và lịch sử của nơi này. Ngày xưa chỉ sản xuất bia nhưng từ năm 2010, khi đổi tên mới họ cũng đổi cách kinh doanh, bây giờ vừa là brewery vừa là pub. Ở đây lúc nào cũng có nhiều loại bia tươi như Pale ale, Pilsner, Wit và đặc biệt là Cacao beer. Mình không rành lắm về bia nhưng trong lúc ngồi trong quán thấy phần lớn khách hàng vào ai cũng mua ít mua ít nhất vài ly khác nhau để nếm thử.

Về giá cả thì hơi đắt so với các nơi khác ở Malmo (nghe nói vậy) nhưng có lẽ vì nơi đây tự làm tự bán nơi có hơi đặc biệt. Và nhất là họ không sản xuất nhiều bia (gọi là micro brewery) như các loại bia thị trường nên chất lượng hơn??? Chắc là tùy gu của mỗi người. Còn về đồ ăn giá cũng đắc nhưng không ngon lắm, chỉ tầm chất lượng của pub thôi.

Ý tưởng làm bia có mùi vị cacao một phần cũng vì Brygghus nằm sát vách  với nơi sản xuất chocolate duy nhất ở Malmo. Hình như là cùng 1 chủ, trong cùng một building. Hãng chocolate cũng cổ lắm rồi, và bây giờ họ chỉ làm ra một ít để bán tại đây."






Đăng đắng, đậm mùi chocolate mà say. Như một buổi chiều tháng Mười đầy gió ở Malmo.          






Wednesday, 11 May 2016

MỘT VÀI NÉT TÂY ÂU Ở KOBE

Hai thứ mà người ta hay nói về Kobe đó là thịt bò và trận động đất năm 1995.

Thịt bò thì khỏi phải bàn rồi, bao nhiêu chuyện quanh giống bò đen wagyu này, từ cách nuôi cách làm thịt cách ăn…Thật có, thêu dệt cũng có. Gì chứ chuyện bò được nghe nhạc cổ điển và uống rượu sake hay beer là không có thật. So với bò Úc, bò Kobe khác hoàn toàn. Loại bò này ăn ít ít còn thấy ngon để lần sau ghé lại,  ăn nhiều mau ngán, hiểu theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Bò Kobe nổi tiếng thế giới, người nước ngoài ưa chuộng nhưng người Nhật vẫn chấm điểm cao hơn cho bò Yonezawa.  Có lẽ vì thế mà ngay ga Yonezawa họ đặt tượng một chú bò đen to đùng để chào đón bạn.

Còn về trận động đất năm 1995 ở Kobe đã lấy đi quá nhiều mạng người và thiệt hại về vật chất cũng nhiều nhất ở vùng này từ xưa đến nay.  Họ dành một khoảng rộng ở ngay bến cảng làm khu tưởng niệm, cũng như một bảo tàng mở với nhiều thông tin, hình ảnh về trận động đất kinh hoàng này. Tôi ở ngay khu phố Tàu Motomachi nên buổi tối thả bộ ra bến cảng, gió mát mà chẳng có trăng, vắng người.

Kobe là thành phố cảng nhộn nhịp từ xưa nay nên đây là một trong số ít các nơi trên đất Nhật mà nét đa văn hóa hiện lên khá rõ. Từ con người, cảnh vật đến kiến trúc. Phố Tàu rộng, nhiều cổng vào từ các con đường lớn. Phố Tây, ngoài khu Kitano-cho ở chân núi Rokko là khu Tây khi xưa thì trên đường phố thường hay bắt gặp một vài nét nhắc nhớ đến Châu Âu.

Có thể là một quán pizza nhỏ nhỏ phía trước có cái lò bằng gạch với củi thô.
Có thể là một chóp nhà thờ, không cao lắm nhưng đủ để người ta nhìn thấy góc thánh giá từ xa.
Có thể là vài bậc thang rất dốc trong hẻm nhỏ. Những bờ tường gạch đỏ, cái cổng vào cong cong. Một vài chậu hoa trên bệ cửa.

Hay chỉ cần một bảng hiệu “Brugge” đã gợi lại bao nhiêu hồi ức.







8:45 tối một ngày khác. Ngồi trên bậc thềm trước Notre Dame Kobe xem nhạc nước. Cảm giác không quen. Tôi không rành về nhạc nhưng hôm đó khi nhắm mắt lại cứ tưởng mình đang ở đâu đó trong “Troy”. Khi hai đối thủ đang cầm kiếm sẵn sàng nhắm thẳng tim đối phương, đằng sau họ là biển quân đang chực xông vào.