Hai thứ mà người ta hay nói về
Kobe đó là thịt bò và trận động đất năm 1995.
Thịt bò thì khỏi phải bàn rồi, bao
nhiêu chuyện quanh giống bò đen wagyu này, từ cách nuôi cách làm thịt cách
ăn…Thật có, thêu dệt cũng có. Gì chứ chuyện bò được nghe nhạc cổ điển và uống
rượu sake hay beer là không có thật. So với bò Úc, bò Kobe khác hoàn toàn. Loại
bò này ăn ít ít còn thấy ngon để lần sau ghé lại, ăn nhiều mau ngán, hiểu theo cả nghĩa đen lẫn
nghĩa bóng. Bò Kobe nổi tiếng thế giới, người nước ngoài ưa chuộng nhưng người
Nhật vẫn chấm điểm cao hơn cho bò Yonezawa. Có lẽ vì thế mà ngay ga Yonezawa họ đặt tượng
một chú bò đen to đùng để chào đón bạn.
Còn về trận động đất năm 1995 ở
Kobe đã lấy đi quá nhiều mạng người và thiệt hại về vật chất cũng nhiều nhất ở
vùng này từ xưa đến nay. Họ dành một khoảng
rộng ở ngay bến cảng làm khu tưởng niệm, cũng như một bảo tàng mở với nhiều
thông tin, hình ảnh về trận động đất kinh hoàng này. Tôi ở ngay khu phố Tàu
Motomachi nên buổi tối thả bộ ra bến cảng, gió mát mà chẳng có trăng, vắng người.
Kobe là thành phố cảng nhộn nhịp từ
xưa nay nên đây là một trong số ít các nơi trên đất Nhật mà nét đa văn hóa hiện
lên khá rõ. Từ con người, cảnh vật đến kiến trúc. Phố Tàu rộng, nhiều cổng vào
từ các con đường lớn. Phố Tây, ngoài khu Kitano-cho ở chân núi Rokko là khu Tây
khi xưa thì trên đường phố thường hay bắt gặp một vài nét nhắc nhớ đến Châu Âu.
Có thể là một quán pizza nhỏ nhỏ
phía trước có cái lò bằng gạch với củi thô.
Có thể là một chóp nhà thờ, không
cao lắm nhưng đủ để người ta nhìn thấy góc thánh giá từ xa.
Có thể là vài bậc thang rất dốc
trong hẻm nhỏ. Những bờ tường gạch đỏ, cái cổng vào cong cong. Một vài chậu hoa
trên bệ cửa.
Hay chỉ cần một bảng hiệu “Brugge”
đã gợi lại bao nhiêu hồi ức.
8:45 tối một ngày
khác. Ngồi trên bậc thềm trước Notre Dame Kobe xem nhạc nước. Cảm giác không
quen. Tôi không rành về nhạc nhưng hôm đó khi nhắm mắt lại cứ tưởng mình đang ở
đâu đó trong “Troy”. Khi hai đối thủ đang cầm kiếm sẵn sàng nhắm thẳng tim đối
phương, đằng sau họ là biển quân đang chực xông vào.
No comments:
Post a Comment