Những ngôi nhà cũ tường phai cửa úa
Như lạc loài chùm hoa đỏ bên song
Phố vắng mây giăng có ai nhìn ngắm
Hay lãng quên hay người đã qua sông?
Cách một chiếc cầu lòng chùn đến lạ
Kia vó ngựa đêm ngày phố xôn xao
Còn đây ngày cũng như đêm buồn lắm
Một màu thâm trầm tiếng bước nghe vang
Đây tưởng niệm ngày xưa người xưa ấy
Những ngày tối tăm biệt lập phân chia
Đã đi về đâu còn ai ai mất
đồ đạc dưới chân một ghế một thân
Đã biết bao người bao nỗi niềm riêng
Đã bao nước mắt bao lần ly biệt
Vết cắt bao năm chắc đã liền da
Còn chút thẹo thời gian phôi pha hết
Dĩ vãng kia như đường hầm tối bệt
Cuối con đường vệt sáng hiện ra kia
Không rực rỡ không ồn ào chỉ thế
Ngày lại ngày trôi qua cũng qua rồi..
--bcc--
Và trong tôi Krakow chỉ lưu lại bấy nhiêu.
Một quãng trường hoành tráng, nhộn nhịp, người ngựa ngày cũng như đêm ít khi yên giấc.
Một dòng sông, một khóm lâu đài thoáng đãng mà uy nghi
Một phố khác phôi phai trong lãng quên của thời đại, hay màu úa được lưu lại để tưởng niệm khoảng thời gian không dài lắm mà hằn bao vết cắt.
No comments:
Post a Comment