Đi về nhiều người cứ hỏi Takamatsu ở hướng nào, có gì
vui? Tôi chỉ bâng quơ vui thì chẳng có gì vui, nghe tên lạ nên ghé qua cho biết
vậy mà cuối cùng lại là một ngày khó quên.
Takamatsu là một ngả rẽ khác trong chuyến đi này. Không hẹn
trước. Hôm ở Hiroshima cứ ngó tới ngó lui, ban đầu tính đi hướng Nam xuống
Fukuoka rồi Kumamoto, gần cuối tháng Ba hoa đang nở. Rồi tình cờ nhìn thấy hình
bãi biển ở Kochi cát trắng mịn. Sáng hôm đó lại ngủ quên, cuối cùng điểm dừng
là Takamatsu. Cho nên mới nói, có học bài làm bài tính kỹ trước ở nhà thì cuối
cùng cũng tùy duyên, tùy cơ ứng biến.
Tại sao lại là ngày đáng nhớ?
Đoạn đường từ ga Okayama đến ga Takamatsu đẹp quá. Nếu đoạn
đường giữa Takayama và Toyama đẹp với những ngôi nhà nhỏ chìm lờ mờ trong mây,
với núi với sông với những cây cầu đỏ thì đoạn này là cánh đồng, rồi lại thêm
nhiều cánh đồng, rồi biển, đảo, tàu và cảm giác lơ lửng giữa nước và mây.
Đầu tiên là băng qua cây cầu dài thiệt dài, xe lửa chạy
qua bốn năm cái đảo gì đó. Seto Ohashi bridge, 13km, cây cầu hai tầng dài nhất
thế giới nối hai đảo Honshu và Shikoku. Tầng trên dành cho xe hơi và tầng dưới
cho xe lửa. Vì cầu quá dài nên nếu có sự cố gì xảy ra để vào được bờ chắc tốn rất
nhiều thời gian, lo vậy thôi. Nói đến đây lại nhớ về một cây cầu khác cũng băng
qua biển bên hướng Bắc Âu nối giữa Malmo và Copenhagen, Oresund Bridge. Dù hôm
đó là một ngày tháng Ba, trời mây âm u, xuân lành lạnh mà lại giống cái lạnh của
ngày nắng cuối hè mấy năm trước mới lạ.
Tôi gọi ga Takamatsu là “ga vui vẻ”. Rộng, thoáng và hiện
đại. Từ hướng ngoài nhìn vào đã thấy cái mặt cười và hàng chữ to, “Shikoku
smile station”.
Từ ga đi thẳng một chút là đến Takamatsu Castle, nằm sát
bến cảng. Cũng có khu vườn rộng bao quanh, chung quanh ngôi thành cổ nước đã
khô từ đời nào, lóm đóm cỏ. Nhưng đặc biệt là phong cảnh xung quanh nhìn từ
trên cao xuống, nào cây cỏ, nào người ta,nào bến cảng rộng thênh với nhiều chiếc
tàu ở xa xa. Khen theo ngôn ngữ hàng ngày là đẹp lạ, không đụng hang.
Kế đến là món sanuki udon. Bây giờ nhớ lại hình như đã đọc
thấy món mì này ở đâu đó trước khi biết đến Takamatsu, tỉnh Kagawa. Sanuki là
tên xưa kia của tỉnh Kagawa. Và loại lúa mì để làm ra món này cũng từng được trồng
tại đây, thời gian sau này phần lớn lúa mì lại được nhập từ Úc (theo internet
và mấy cô thợ trong quán).
Quán mì hôm đó tôi ghé nằm trong khu shop ngay trung tâm,
họ bán theo kiểu self-serve, chọn tô, chọn mì, chọn nước soup và các món ăn kèm.
Khách ăn đông kinh khủng, chủ yếu là nhân viên văn phòng và người ở quanh đây.
Tôi nói vậy là vì nhìn cách họ bước vào, cách họ chọn các thứ và làm xong tô mì
rất gọn, chào hỏi mấy cô nhân viên trong khi tôi vừa bước, vừa hỏi vừa ngần ngừ
chọn thứ này thứ kia. Mì được làm tại chỗ, sợi to, dai, nước không đậm đà lắm
nhưng thanh, đủ ấm đủ no cho buổi xế lành lạnh. No bụng rồi tôi lại nghĩ ngon
là ngon trên đất Nhật chứ nói thật phở với hủ tiếu của mình vẫn đậm đà hơn, nhất
là với thịt tươi rau cải tươi, với cả mùi vị. Chỉ là ý kiến cá nhân tôi.
Thời gian còn lại cuối ngày mới là đáng nhớ nhất. Đến
Takamatsu không thể không ghé vườn
Ritsurin. Nghe nói nằm trong list các khu vườn đẹp xứ này. Lúc tôi đón xe từ ga
Takamatsu cũng đã là 3 giờ chiều. Chưa đầy 20 phút đã có mặt trước cổng vườn. Vừa
định cầm máy lên chụp cái cổng thì tay huơ qua mà không thấy cái máy đâu. Thôi
chết. Chắc đã bỏ quên ở tiệm mì, ăn no rồi lơ mơ bỏ quên trên bàn? Nhớ là có
xách qua cổng khi đưa pass cho anh nhân viên soát vé. Thôi chắc bỏ quên trên xe
vừa rồi. Xưa giờ đi chưa từng lơ đểnh kiểu này, nên đổ thừa cho cái đoạn băng
qua biển quá dài quá đẹp kia hay là tô mì sanuki?
Tôi vội vã trở lại ga Ritsurinkoen đón xe về lại
Takamatsu. Tiến thẳng đến cửa sổ Lost and Found giải bày sự việc. Tôi nói chừng
mười câu anh kia trả lời có mấy chữ “Your camera? Lost?” Anh ta lấy điện thoại
bấm lia lịa, sau đó đưa tôi xem. Trò chuyện trong điện thoại một lúc tôi nói đã
lên chuyến xe nào, máy ảnh nhìn ra sao..anh ta hiểu được vấn đề liền đi gọi điện
cho bác tài lái xe lúc nãy. Bác kia chắc đang vẫn lái xe nên không trả lời. Đợi.
Trong lúc đợi để cho chắc ăn tôi chạy lại tourist
information nhờ họ gọi lại quán mì. Cũng may trong mớ hình tôi chụp trên điện
thoại có cái tên quán. Quán đóng cửa 3:30pm, lúc đó đã 3:45 nhưng may là còn
người ở đó trả lời máy. Không có.
Đợi thêm 15 phút nữa thì bác tài gọi lại khu Lost and
Found nói là đã tìm thấy máy ảnh của tôi. Vẫn còn ở trên ghế. Anh đẹp trai kêu tôi
để lại tên họ rồi một tiếng rưỡi sau trở lại lấy máy. Bất kể ở nhà hay đi nước
ngoài tôi thấy một khi món đồ bị mất đi thì khả năng tìm lại được luôn là 0%, cộng
thêm ảnh hưởng tâm lý luôn là thành số âm. Không giống nhưng cũng tương tự như
chuyện đóng thuế, dẫu có khấu trừ thì số tiền đã đóng cho sở thuế mình coi như
mất rồi. Nếu cuối năm khai thuế có lấy lại được gì thì đó là bonus, bằng không
cũng chẳng hề gì vì mình đã biết trước. Tôi đã từng bị rạch giỏ, mất bóp ở
Bangkok một lần. Họ tìm thấy cái bóp trống không trong thùng rác ở một phố
khác. Dù sao cũng còn vớt vát, vẫn còn giữ cái bóp đến giờ. Lần này cả giỏ cả
máy ảnh còn nguyên, đúng là tôi may mắn thật. A big bonus.
Thời gian một tiếng rưỡi thay vì ngồi chờ tôi đã đón xe
trở lại Ritsurinkoen. Vẫn còn điện thoại có thể chụp hình. Vẫn còn tâm trạng để
tận hưởng cái êm đềm của nơi này. Nếu không tìm được máy chắc tôi đã đón xe về
tuốt Hiroshima chứ không quay lại đây, thiếu chút đã bỏ lỡ một khu vườn đẹp.
Trời nhiều mây. Cũng gần giờ đóng cửa nên ít khách tham
qua. Hoa chưa nở nhiều. Tôi chỉ đi được một vòng hồ, qua hai cây cầu. Một nhóm
dương sỉ, những cây bên bờ hồ và trên khu đất giữa hồ được cắt tỉa gọn gàng.
Khi hoa nở đều, ngày nắng đây sẽ là chốn nghỉ ngơi lý tưởng. Một chiếc thuyền
nhỏ lướt nhẹ qua, êm ru. Một chèo một khách. Tôi ngẩn ngơ, nhìn theo và nghĩ
không biết anh chàng chèo thuyền kia rồi sẽ cất tiếng ca cao vút như mấy anh
gondolier ở Venice hay chỉ im lặng cho đúng kiểu Nhật? Mà cần chi hát, bật lên
tiếng đàn cô tô thôi cũng đủ. Vậy mà yên lặng bốn bề. Trời bắt đầu có sương.
Thôi quay về.
No comments:
Post a Comment